Chương 29

Trần Đạc là một trợ lý được Phương Lai Dương tin dùng không chỉ vì năng lực làm việc tốt, ý thức phục tùng cao, mà còn vì khả năng giao tiếp tuyệt vời. Phương Lai Dương từ nhỏ vốn không thích giao thiệp, làm việc đều theo ý mình. Muốn giao tiếp tốt với các sếp lớn của nhiều công ty, đàm phán được hợp đồng, công lao của Trần Đạc không hề nhỏ.

Tiểu Trịnh kéo nhẹ tay một nữ thư ký lớn tuổi hơn hỏi nhỏ: “Tổng giám đốc không cho chúng ta gọi cấp trên dưới nữa, có phải vì cô gái kia không?”

Nữ đồng nghiệp trợn mắt: “Đừng có suy diễn lung tung, lo mà nhập vai cho tốt đi.”

Tiểu Trịnh ngẩn người, gãi đầu bối rối. Mọi người trong lòng đều có suy nghĩ riêng… Thật thú vị.

Mọi người nói chuyện dăm ba câu rồi lại tiếp tục leo lêи đỉиɦ núi.

Miêu Miểu thực sự không chịu nổi. Lần gần nhất cô vận động mạnh lâu như vậy là hồi năm nhất đại học, bài kiểm tra cuối kỳ môn thể dục với bài chạy 800 mét, cô chạy xong xỉu luôn tại chỗ. Bây giờ, mỗi lần bước lên một bậc thang là lòng bàn chân đau như bị kim châm, cổ chân như mang cục chì ngàn cân, mỗi hơi thở đều như sắp đứt đoạn.

Tiểu Trịnh, bằng tuổi Miêu Miểu, tự nhiên có thiện cảm với cô gái đáng yêu cùng tuổi này, đi bên cạnh, quan tâm hỏi: “Miêu Miểu, cô ổn chứ? Có cần nghỉ một lát không, tôi đi cùng?”

Trần Đạc quay đầu nhìn hai người, lại liếc sang phía Phương Lai Dương, người vẫn nhìn thẳng về phía trước, mặt không cảm xúc, trong lòng thấy hơi bất an. Hắn không thể đoán được suy nghĩ của sếp, chỉ biết vào lúc này, nét mặt lãnh đạo có chút… u ám.

Vừa hay đã đến lưng chừng núi, có một bãi đất rộng để nghỉ chân, còn có cả giá nướng thịt đặt sẵn.

Phương Lai Dương đột nhiên lên tiếng ra lệnh: "Được rồi, hôm nay leo tới đây thôi. Ăn trưa xong ai còn sức thì tự mình leo lêи đỉиɦ tiếp."

Trần Đạc liếc nhìn đồng hồ, mới có mười giờ rưỡi, giờ này mà... ăn trưa?

Nhưng đã là lời của Phương Lai Dương thì hắn cũng không thể phản bác, đành dùng giọng thương lượng hỏi các đồng nghiệp có muốn nghỉ ở đây và chuẩn bị nướng thịt không. Ai nấy đều hiểu rõ trong lòng, không ai dám nói ra, mặt mày ai nấy đều nín nhịn đến khó coi.

"Hả? Không phải là sẽ leo lêи đỉиɦ núi sao?" Miêu Miểu ngơ ngác hỏi.

Tiểu Trịnh vỗ vai cô: "Ha ha ha, chắc cô không đủ sức leo đến đỉnh đâu, nghỉ ở đây đi."

"..." Miêu Miểu không thể phản bác, vừa ngẩng đầu đã thấy Phương Lai Dương đang nhìn về phía cô, ánh mắt hình như ẩn chứa điều gì đó.

Còn chưa kịp nhìn kỹ thì đã nghe thấy Tiểu Trịnh khẽ ho hai tiếng, lẩm bẩm điều gì đó rồi quay lưng bỏ đi. Miêu Miểu nhìn theo bóng lưng cậu ta đầy nghi hoặc, sao nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang tháo chạy.

Phương Lai Dương vẫy tay với cô: "Lại đây một chút."

Miêu Miểu đi tới: "Gọi tôi à?"

Phương Lai Dương gật đầu: "Đặt ba lô xuống đi, nghỉ một lát."

Miêu Miểu nhìn những “người bạn” của Phương Lai Dương đang bận rộn lắp bếp nướng, nhóm lửa, xiên rau, chau mày hơi áy náy: "Hay là tôi cũng qua giúp một tay."

"Không cần." Phương Lai Dương giữ lấy tay cô.

"Nhưng mà..."

"Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, trong ba lô tôi có sách, nếu buồn thì lấy ra đọc."