Chương 26

Còn Miêu Miểu thì đang hì hục kéo ba lô leo núi to đùng từ cốp xe ra. Cô thấy bản thân đã được giúp đỡ nên thật không tiện tay không mà đến, biết Phương Sơn là nơi rất hợp để picnic, tối hôm qua cô đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt, thậm chí là một giỏ thực phẩm đông lạnh. Nhưng bây giờ là cuối thu đầu đông, thời tiết mát mẻ mà không quá lạnh, thực phẩm đông lạnh bắt đầu tan ra, nước chảy ròng ròng.

Miêu Miểu đặt ba lô xuống đất, thò tay vào kiểm tra, lập tức mặt mày u ám. Phương Lai Dương vừa đi tới thấy biểu cảm của cô thì hơi khó hiểu: “Sao vậy?”

Miêu Miểu mở khóa kéo cho anh xem: “Tôi mua một ít đồ xiên nướng đông lạnh, giờ tan hết rồi… Trong túi toàn là nước. Huhu… Tôi còn mang theo cả sổ phác thảo định lên núi vẽ phong cảnh nữa, giờ thì ướt hết rồi…” Cô vừa nói vừa như muốn khóc, rút ra một quyển sổ phác thảo đã ướt một phần.

Phương Lai Dương nhìn cái ba lô cô mang theo mà dở khóc dở cười. Anh chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ gọn, vì những thứ cần thiết đều đã có Trần Đạc chuẩn bị hết rồi, chỉ cần mang theo đồ dùng cá nhân. Nhưng không ngờ Miêu Miểu lại mang cả cái ba lô to gần bằng nửa người như thế.

Anh làm bộ kinh ngạc hỏi: “Em còn biết vẽ tranh à?”

“À…” Miêu Miểu gật đầu, “Tôi… thích vẽ. Chỉ là chơi chơi thôi.” Cô khiêm tốn nói.

Cô lắc lắc cuốn sổ phác họa trong tay, cả hai lập tức thấy từng giọt nước nhỏ xuống từ sổ, liếc mắt nhìn nhau không biết nói gì.

Phương Lai Dương lắc đầu, lấy cuốn sổ từ tay cô rồi lật vài trang. Ướt cũng không nhiều lắm, phần lớn vẫn còn nguyên vẹn. Cuốn này có vẻ là nơi cô dùng để ghi lại cảm hứng thường ngày, bên trong vẽ đủ thứ loạn xạ không rõ nghĩa, thỉnh thoảng còn xuất hiện vài dòng chữ kiểu thư pháp rối rắm hoa mỹ. Phương Lai Dương lật chậm lại để nhìn rõ: “Kê Ti Miêu.”

“…” Phương Lai Dương thản nhiên trả sổ lại cho Miêu Miểu, rồi từ trong túi mình lục tìm khăn giấy.

Con mèo này… chắc đang tập ký tên đây.

Anh cúi đầu, giả vờ kéo khóa túi, khóe miệng không nhịn được khẽ cong lên.

Miêu Miểu kéo balo đến cạnh anh, cầm mấy chục trang chưa bị ướt trong sổ, hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Phương Lai Dương không trả lời, rút vài tờ khăn giấy ra, mở ra rồi lấy sổ của cô, chèn giấy vào giữa những trang bị ướt, sau đó gập lại và nhét trở lại tay cô.

“À…” Miêu Miểu nhìn anh làm xong tất cả một cách gọn gàng, ngập ngừng cảm ơn, “Cảm ơn anh.”

“Lên thôi, bạn… tôi đang chờ trên kia.”