Chương 25

Một khi đã xuất hiện ám thị tâm lý như vậy, Miêu Miểu bắt đầu cảm thấy bản thân không thể nào nhìn thẳng vào Phương Lai Dương được nữa.

Má cô không ngừng nóng bừng lên, cô quay mặt sang một bên, ánh mắt lảng tránh, nhìn nghiêng về phía cửa kính xe, nơi phản chiếu gương mặt nghiêng mơ hồ của Phương Lai Dương ở ghế lái. Tuy không rõ nét, nhưng từ cử chỉ và phong thái đều toát lên khí chất không tầm thường.

Vì vốn là một người sống khá khép kín, tiếp xúc xã hội ít, nhất là với đàn ông, đẹp trai thì càng không có cửa, lần đầu tiên gặp Phương Lai Dương, trong đầu Miêu Miểu chỉ có một khái niệm: "Soái ca ở Phụng Thành Công Quán không chỉ đẹp trai mà còn là đại gia!"

Nhưng giờ, khi mang tâm trạng nghi ngờ bản thân có phải đang rung động hay không, cô lại lén lút quan sát anh, cảm giác cứ như đang điêu khắc vậy. Liếc một cái, ghi nhớ một chi tiết trên gương mặt anh, rồi cất vào tim, bắt đầu tạc tượng trong lòng.

Cảm giác này không hề xa lạ. Chỉ mới tháng trước thôi, Miêu Miểu cũng đã thích giọng ca chính của một nhóm nhạc nam nổi tiếng. Chắc hẳn tâm trạng lúc đó cũng giống y như bây giờ, Miêu Miểu tự thuyết phục mình một cách mù quáng và lạc quan.

Phương Lai Dương thì vẫn tập trung nhìn phía trước, lái xe của Miêu Miểu một cách cẩn thận, hoàn toàn không hay biết rằng, lúc này đây, cô gái bên cạnh đang bị tấn công tinh thần dữ dội.

Ánh mắt anh vốn rất sắc lạnh, người lần đầu tiếp xúc thường sẽ cảm thấy có phần sợ hãi. Ngay cả bạn bè thân quen cũng ít khi dám đùa giỡn với Phương Lai Dương. Thế nhưng, đối với tác giả truyện tranh mà anh yêu thích bấy lâu, đại đại Kê Ti Miêu, thì thái độ của anh lại rất ôn hòa.

Cũng vì vậy mà ngay từ đầu, Miêu Miểu đã có ấn tượng sai lầm về Phương Lai Dương, cô cho rằng anh là một người rất dịu dàng.

Khi hai người sắp đến nơi, Phương Lai Dương nghiêng đầu nhìn cô, nhắc nhở: “Gần đến rồi, đừng lại ngủ gật nữa đấy.”

“Đâu có ngủ đâu…” Miêu Miểu vừa rối rắm vừa xấu hổ.

Sau khi đậu xe ở bãi dưới chân núi Phương Sơn, Phương Lai Dương trả chìa khóa xe cho Miêu Miểu, rồi bước qua một bên, tiện tay nhắn tin cho Trần Đạc: “Người đủ chưa?”

Chỉ ba chữ đơn giản, nhưng với tư cách là trợ lý nhiều năm của anh, Trần Đạc lập tức hiểu được tầng tầng lớp lớp ẩn ý trong đó: “Đủ rồi, đang đợi ở lầu vọng cảnh đầu tiên trên đường lên núi. Nguyên liệu và dụng cụ nấu ăn đã chuẩn bị xong, chỉ đợi anh thôi. Nhớ giữ an toàn nhé.”

Gửi xong, Trần Đạc còn cảm động trước EQ cao ngất trời của chính mình.

Phương Lai Dương liếc qua tin nhắn, trong lòng dửng dưng cất điện thoại đi, thậm chí còn cảm thấy Trần Đạc trả lời dài dòng, thiếu súc tích.