Chương 9

Đại học Howard có 4 khu ký túc xá, lần lượt được đặt tên theo các chữ cái S, A, B, C. Trong đó, con cháu của Tứ đại gia tộc sẽ ở tại Schnekant, học sinh kim chương sẽ ở tại Aiya, học sinh bạc chương ở tại Boming, còn học sinh đặc cách như Ôn Cố chỉ có thể ở Clint, khu ký túc xá khiêm tốn nhất.

Trong đó, Schnekant, Aiya, Boming và Clint đều là tên của bốn triết gia vĩ đại từng được vinh danh trên thế giới. Việc lấy tên họ đặt cho các khu ký túc xá không chỉ mang ý nghĩa tưởng nhớ các bậc tiền bối mà còn nhằm nhắc nhở sinh viên lĩnh hội tư tưởng cốt lõi của họ, tu dưỡng bản thân, rèn luyện phẩm hạnh.

Schnekant tượng trưng cho bình đẳng, sự phi lý của đặc quyền. Aiya là yêu thương người khác, biết tôn trọng người khác. Boming là tự yêu bản thân, thấu hiểu chính mình. Clint là duy ngã, không bị người khác ảnh hưởng.

Phải thừa nhận rằng, việc đặt những cái tên này cho các tòa ký túc xá mang theo một sự mỉa mai châm biếm sâu cay. Nó giống như thời kỳ đế quốc cổ đại, dùng những cái tên mỹ miều để trấn áp những mâu thuẫn, xung đột tiềm ẩn bên trong.

Ôn Cố trước giờ chưa từng đặt chân đến Schnekant, nhưng sự xa hoa nơi đây đã vượt xa sức tưởng tượng của cô. Khu công quán nằm ở một góc trường, tổng thể được thiết kế như một trang viên rộng lớn, diện tích lên tới 4.800 mẫu, trang thiết bị đầy đủ, tiện ích hoàn thiện. Hồ bơi trong nhà, sân golf, nhà hát… tất cả đều có sẵn. Ngoài ra, trong khuôn viên còn có một hồ nước rộng lớn, thường xuyên được dùng để tổ chức các buổi tiệc tùng.

Hiện tại, chỉ riêng đội ngũ nhân viên quản lý và chăm sóc trang viên này đã lên đến hơn 2.000 người. Thế nhưng, toàn bộ khu Schnekant chỉ có ba người sinh sống. Nhờ vào sự cho phép của họ, hiện nay có 4 câu lạc bộ của trường được quyền ra vào khuôn viên vào những thời điểm nhất định để sử dụng một phần cơ sở vật chất, bao gồm: Đua thuyền, cưỡi ngựa, nghệ thuật cổ điển và công nghệ thông tin. Cũng vì lý do này, 4 câu lạc bộ ấy không tham gia vào hoạt động chiêu mộ hội viên công khai của trường mà thay vào đó áp dụng chế độ mời riêng hoặc giới thiệu thành viên.

Ôn Cố ngồi trong xe cùng Tưởng Tập. Hắn ngả lưng trên ghế sofa như một vị đế vương, còn cô thì ngồi đối diện, cố tránh ánh mắt của hắn, chỉ nép mình sát cửa sổ chăm chú nhìn ra ngoài.

Ngay khi xe còn cách cổng chính một đoạn, cánh cổng đồ sộ đã từ từ mở ra từ hai bên. Đội vệ sĩ và gác cổng đứng nghiêm chỉnh hai hàng. Bước qua cánh cổng là một khoảng sân rộng ngút tầm mắt với thảm cỏ xanh mướt cùng những vườn hoa được cắt tỉa tỉ mỉ. Lác đác có thể thấy bóng dáng nhân viên làm việc. Họ, khi nhận ra chiếc xe đang tiến vào liền dừng tay, im lặng dõi theo cho đến khi xe khuất hẳn khỏi tầm mắt.

Ôn Cố chợt chú ý đến một loài hoa mọc thành cụm dày đặc trong khuôn viên. Hình dáng giống hoa hồng nhưng toàn thân trắng muốt, trải thành từng mảng lớn đung đưa theo gió, trông mảnh mai đến nao lòng.

“Hoa hồng tuyết sơn. Loài hoa chỉ sinh trưởng ở vùng vĩ độ cao, khí hậu băng giá. Lận Cảnh Tuấn đã tốn không ít công sức mới có thể giúp chúng sinh tồn tại thành phố Walls này.”