Elroy Howard giữ vẻ mặt lạnh lùng, dường như chẳng mấy hứng thú với khung cảnh trước mắt, thẳng bước đi về phía cửa, chuẩn bị rời khỏi. Theo sau hắn là hai người. Một trong số đó là Thịnh Chí, người mà Ôn Cố còn khá quen thuộc.
Thịnh Chí cũng mặc đồng phục trắng của trường, nhưng viền cổ áo và cổ tay áo của hắn lại được thêu những mảng hoa hồng lớn bằng chỉ vàng. Hắn ghé sát tai Elroy nói gì đó, Elroy liền đưa mắt nhìn theo hướng ánh mắt của hắn, rồi khẽ gật đầu. Sau khi được cho phép, Thịnh Chí lập tức bước về phía Lý Vịnh Tình.
Bên kia, Tưởng Tập cũng bước về phía Ôn Cố. Sau lưng hắn là một nữ sinh đeo huy hiệu kim chương, khuôn mặt tinh xảo như búp bê, mái tóc xoăn màu vàng óng toát lên vẻ kiêu kỳ xen lẫn đáng yêu.
Sắc mặt Nhan Văn Từ vốn đang thả lỏng lập tức trở nên căng thẳng. Khi Tưởng Tập xuất hiện, cậu liền bước lên che chở Ôn Cố ra sau lưng mình. Nhưng Tưởng Tập thậm chí chẳng buồn liếc Nhan Văn Từ lấy một cái. Hắn cởϊ áσ đồng phục ném về phía cô gái đứng sau, rồi nở nụ cười đầy hứng thú nhìn thẳng vào Ôn Cố nói:
“Tiếp theo để tôi đấu với cô.”
Không gian lập tức rơi vào tĩnh lặng. Bất kể là những người đang định rời khỏi tầng một hay những kẻ đang đứng yên để quan sát tình hình, tất cả đều không khỏi giật mình.
Ôn Cố tiêu rồi.
Hầu hết học sinh trong trường đều chưa từng thấy mặt những người thuộc Tứ đại gia tộc, nhưng ai cũng hiểu rõ quần áo và cách ăn mặc chính là biểu tượng của địa vị. Loại người thuộc tầng lớp đặc quyền này, chỉ cần ra một cú đấm thôi cũng đủ để đổi lấy cả tính mạng của Ôn Cố.
Lý Vịnh Tình nghe câu đó xong, sự lo lắng và sợ hãi lập tức dâng trào. Bản năng muốn tự bảo vệ và khát vọng muốn bảo vệ Ôn Cố kịch liệt giằng xé nhau. Cuối cùng, Lý Vịnh Tình vẫn quyết định lao về phía Ôn Cố. Nhưng vừa bước được hai bước, đã bị Thịnh Chí lúc này vừa đến gần giữ chặt lại.
“Nếu em vẫn còn chút lý trí thì dừng lại đi.” Thịnh Chí hạ giọng cảnh cáo.
“Em… em đi cầu xin Tưởng ca một lần.”
“Em điên rồi sao? Bây giờ em định cầu xin kiểu gì? Quỳ xuống xin à? Hôm nay em quỳ gối ở đây, ngày mai trên diễn đàn sẽ tràn lan những bài viết bêu rếu em. Đến lúc đó toàn bộ học sinh trong trường sẽ nhắm vào em, ngay cả anh cũng không bảo vệ nổi em nữa…”
“Nhưng… nhưng A Cố.”
Lý Vịnh Tình nghẹn ngào, rồi như chợt nhớ ra điều gì, đôi mắt ngấn nước nhìn Thịnh Chí.
“A Chí, hôm nay anh đã hứa sẽ giúp em giải quyết chuyện này. Hôm nay, xin anh giúp chúng em thêm một lần nữa. Em… em sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”
Thịnh Chí cúi mắt nhìn Lý Vịnh Tình đang khóc như hoa lê ướt mưa, vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng.
“Đó là khi chuyện này chỉ liên quan đến mấy học sinh bạc chương thôi. Nhưng giờ đây là chuyện của Tập ca, anh cũng không làm gì được.”
Thịnh Chí đưa mắt nhìn về phía Ôn Cố đang đứng giữa sân, trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi bực bội.
Ôn Cố, lại là Ôn Cố!
Khi hắn theo đuổi Lý Vịnh Tình, cô luôn tỉnh táo và lý trí. Cô biết rõ ưu thế ngoại hình của bản thân, cũng hiểu rõ thân phận học sinh đặc cách của mình, nên rất nhanh đã chọn hắn làm bạn trai. Sau khi bắt đầu mối quan hệ, Lý Vịnh Tình luôn cho hắn đầy đủ sự an ủi và cảm giác được tôn trọng, không hề hão huyền, biết rõ giới hạn của bản thân. Hắn vẫn luôn hài lòng với điều đó.