Vương Dự Văn ngoảnh đầu nhìn theo tiếng nói. Người vừa lên tiếng là một cô gái thoạt nhìn không có gì gọi là uy hϊếp. Cách ăn mặc của cô rất tuỳ ý, áo sơ mi trắng tay dài, vạt áo được nhét qua loa vào chiếc quần túi hộp màu vàng nhạt, chân mang đôi giày vải đã cũ và dính bùn đất.
Tóm lại là toàn thân toát lên một hơi thở rất rõ ràng của người nghèo.
Vương Dự Văn bước tới vài bước, nhìn Ôn Cố bằng ánh mắt mỉa mai: “Học sinh diện đặc cách cũng biết thương xót lẫn nhau nữa à. Vì cùng trường nên tôi thương tình mà nhắc nhở cô một câu, tốt nhất là thu lại lòng trắc ẩn thừa thãi đó đi và đừng xen vào việc người khác nữa, nếu không thì người tiếp theo sẽ là cô đấy.”
Ôn Cố nhẹ gật đầu, bộ dạng ngoan ngoãn vô hại: “Tôi sẽ đi, nhưng cậu ấy cũng đi cùng tôi có được không? Các người đã hả giận rồi mà.”
Vương Dự Văn đưa mắt đánh giá cô từ đầu đến chân:
“Lại có thêm một đứa muốn dạy tụi này cách hành xử à? A Hành, cô ta không muốn đi một mình thì dắt cô ta ra ngoài giúp đi.”
Người nãy giờ đang quay video buông điện thoại xuống, bắt đầu tiến về phía Ôn Cố.
Lúc này, Nhan Văn Từ cuối cùng cũng lên tiếng: “Không liên quan đến cô ấy. Đừng động thủ.”
Nghe vậy, Vương Dự Văn bật cười: “Còn bày trò anh hùng cứu mỹ nhân nữa sao, đáng tiếc là quá muộn rồi.”
A Hành bước từng bước về phía Ôn Cố. Hắn cao lớn, vóc người vạm vỡ, đứng trước mặt cô gái nhỏ nhắn như Ôn Cố thì lại càng khiến sự chênh lệch trở nên rõ ràng.
Lúc này ở tầng một của nhà ăn chỉ còn lác đác vài người tò mò, họ không kiềm chế được ánh mắt mà lén nhìn về phía đang xảy ra xung đột.
Lý Vịnh Tình vẫn đứng ở một góc, vừa chăm chú dõi theo Ôn Cố, vừa chờ tin nhắn hồi âm từ Thịnh Chí. Cuối cùng, dòng tin mới nhất từ ZD xuất hiện:
[Được.]
Thấy vậy, Lý Vịnh Tình thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lại càng thêm tập trung vào Ôn Cố.
Lúc này, vẻ ngoài của Ôn Cố trông như rất ung dung, nhưng thực chất toàn bộ tinh thần của cô đều đặt vào từng cử động của Thẩm Hành. Ngay khi Thẩm Hành tiến sát, định tóm lấy tay cô, Ôn Cố bất ngờ tung cú đá thẳng vào bụng hắn. Nhưng dường như Thẩm Hành đã có chuẩn bị từ trước, lập tức khống chế được chân cô, đồng thời tận dụng khoảng cách gần để cố bắt giữ cô.
Ngay trong lúc giằng co, Ôn Cố nhanh chóng rút chân về, thừa cơ phản công vào đúng chỗ cũ, lực đạo không hề giảm. Nhưng lại một lần nữa thất bại.
Thẩm Hành bật cười, có chút chủ quan: “Chỉ có từng đó chiêu thôi thì đừng phí sức vô ích nữa. Ngoan ngoãn đi ra ngoài với tôi thì hơn.”
Vừa dứt lời, lại một cú đá nữa bất ngờ lao tới. Hắn vừa kịp giơ tay đỡ bụng, thì Ôn Cố đã lập tức tung thêm một cú đá ngang từ sườn với lực đạo mạnh gấp đôi, khác hẳn những đòn thăm dò trước đó.
Đầu Thẩm Hành choáng váng như ong vỡ tổ, ngã ngồi xuống đất, hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng.
Không để lỡ cơ hội, Ôn Cố lập tức ngồi ghì lên người Thẩm Hành, tung thêm vài cú đấm để phòng trường hợp hắn phản kích.