Lý Vịnh Tình dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Đặc chiêu sinh mà cậu đang thấy là sinh viên ngành âm nhạc, tên Nhan Văn Từ. Hôm đó cậu ta được chọn biểu diễn, và bị một nữ sinh kim chương khóa ba để mắt tới, nhưng cậu ta từ chối, thế là bắt đầu bị gây khó dễ.”
Ôn Cố cau mày: “Chỉ vì không đồng ý mà bị ức hϊếp sao?”
Lý Vịnh Tình thở dài: “Ngay cả khi đồng ý rồi cũng có thể vẫn bị ức hϊếp. Chị gái đó có tiếng là bá đạo trong chuyện tình cảm.”
Bên kia, âm thanh bắt đầu lớn hơn.
Nhan Văn Từ bị người ta kéo khỏi ghế, xô ngã xuống đất. Khay cơm trên bàn cũng bị hất văng, nước canh đổ loang lổ, một nửa tạt lên người cậu.
Toàn thân cậu rũ xuống, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác, không nhìn rõ biểu cảm. Một học sinh trong nhóm tiến lại gần, túm lấy tóc cậu, ép cậu phải ngẩng đầu nhìn mình:
“Nhan Văn Từ, hôm trước trong yến tiệc mày biểu diễn giỏi lắm mà? Sao hôm nay câm như hến vậy?”
Những đặc chiêu sinh đang dùng bữa xung quanh thấy vậy bắt đầu lục tục đứng dậy, mang khay cơm quay lại quầy thu khay, sau đó nhanh chóng rời đi. Ở ngôi trường này, bo bo giữ mình luôn là lựa chọn số một của đặc chiêu sinh.
Lý Vịnh Tình cũng nắm chặt tay Ôn Cố: “Mau bỏ khay xuống, rút lui thôi. Tránh để dính phiền phức.”
Ôn Cố gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Nhan Văn Từ. Cảm xúc trong lòng cô trĩu xuống rõ rệt.
Lý Vịnh Tình hiểu rất rõ tính cách Ôn Cố. Cô kéo tay bạn, nhẹ giọng khuyên nhủ: “A Cố, chuyện như vậy ở Howard diễn ra thường xuyên. Dù chúng ta có giúp được cậu ta lần này, cũng không giúp được lần sau. Đi thôi.”
Ôn Cố khẽ đáp: “Mình hiểu đạo lý đó, nhưng mà…”
Ánh mắt cô lại dừng ở Nhan Văn Từ lúc này đang bị một học sinh nắm cổ áo, dùng tay tát từng cái vào mặt như một kiểu lăng nhục. Cậu muốn phản kháng, nhưng phía sau có hai người khác đang giữ chặt, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Xung quanh, các đặc chiêu sinh từng người một rời đi. Bởi vì ở nơi này, người bị sỉ nhục cô độc vô lực, còn kẻ bắt nạt lại hả hê đắc ý. Tất cả sự thương xót hay đồng cảm, trước quyền lực và địa vị thì đều bị xóa sạch không còn một mảnh.
Ôn Cố khẽ thở dài, quay sang nói với Lý Vịnh Tình: “Tình Tình, xin lỗi cậu.”
Lý Vịnh Tình lập tức siết chặt tay cô hơn, giọng nghiêm nghị: “Ôn Cố!”
Cô biết Lý Vịnh Tình đang lo sợ điều gì. Ôn Cố khẽ cười, dịu dàng trấn an: “Tình Tình, đừng sợ.”
Lý Vịnh Tình ngẩn ra. Nhớ tới chuyện lần trước, cô chậm rãi buông tay Ôn Cố ra.
Vây quanh Nhan Văn Từ là bốn học sinh bạc chương. Một người phụ trách quay video, hai người giữ chặt Nhan Văn Từ, còn người cuối cùng đảm nhận vai trò bạo lực.
“Cái loại như mày mà cũng dám từ chối học tỷ?” Học sinh đi đầu cúi xuống, giọng đầy giễu cợt: “Nhìn mày bây giờ xem, ngay cả một sợi tóc của học tỷ Đình Nhã cũng không xứng.”
Lời còn chưa dứt, một giọng nói bất ngờ cất lên, cắt ngang lời hắn:
“Cậu ấy đã từ chối và cũng đã bị trừng phạt rồi. Nếu các người còn tiếp tục làm nhục như thế nữa, thì đây chính là bạo lực học đường”