Chương 23

“À Cố, cậu xem kìa… Con trai chẳng có ai tốt cả. Sau này đừng có chơi thân với bọn họ nữa, được không?”

Lý Vịnh Tình làm nũng, vừa nói vừa bám lấy Ôn Cố.

Nhan Văn Từ cuối cùng cũng có phản ứng, khẽ ngẩng lên, nhìn Ôn Cố: “Cô ấy nói không đúng…”

Ôn Cố đưa tay che miệng Lý Vịnh Tình, nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi, ăn cơm cho yên nào.”

Đúng lúc Lý Vịnh Tình còn định mở miệng nói thêm, từ cửa nhà ăn bỗng vang lên một trận xôn xao.

Quanh đó, nhiều tiếng thì thầm truyền tới:

“Là học sinh Kim chương sao? Sao lại đi về phía này? Không lên lầu à?”

“Hình như lần trước ở tầng một đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ lại có học sinh diện đặc cách nào chọc giận mấy vị quý tộc ấy?”

“Thế thì thảm rồi. Thôi kệ, mình tránh xa ra cho lành. Yên ổn tốt nghiệp mới là quan trọng.”

“Ừ, đi thôi, đi thôi!”

Ôn Cố ngẩng đầu nhìn, thấy người bước tới là một nam sinh phong thái nhã nhặn, giống hệt hình mẫu người thừa kế tiêu chuẩn được đào tạo theo những quy tắc khắt khe nhất.

Tim Ôn Cố chợt siết lại, đó chính là Hà Ngọc Quyết.

Bên cạnh hắn còn có vài học sinh bạc chương theo sát. Bất kể họ đi đến đâu, đám đông phía trước đều lập tức tách đường nhường lối cho họ. Một số học sinh diện đặc cách vội vã rời khỏi nhà ăn, số khác thì len lén thò đầu ra hóng chuyện.

Hà Ngọc Quyết dừng bước ngay trước bàn của họ.

“Chào buổi chiều.” Hắn khẽ cất giọng, nụ cười trên môi dần đạt tới một độ cong tiêu chuẩn hoàn hảo.

Hầu như không cho họ cơ hội phản ứng, Hà Ngọc Quyết ra hiệu cho những học sinh bạc chương phía sau kéo Nhan Văn Từ rời đi.

Có lẽ đã rút kinh nghiệm từ lần trước, mấy học sinh bạc chương lần này đều cao lớn, động tác nhanh gọn. Sau khi khống chế Nhan Văn Từ, có lẽ vì không hài lòng với sự phản kháng của cậu, họ dùng một chiêu tay chặt chuẩn xác vào cổ. Nhan Văn Từ lập tức ngã gục xuống, bất tỉnh tại chỗ.

Sắc mặt Ôn Cố cứng đờ. Sau vài ngày yên ả, cô đã tưởng cuộc sống của mình dần trở lại bình thường, không ngờ sự bình yên ấy lại dễ dàng bị phá vỡ như vậy.

Hà Ngọc Quyết bước lên một bước, cúi người, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy cô: “Ôn tiểu thư, lần trước cô rời đi không lời từ biệt, thật chẳng hợp lễ chút nào.”

“Với xuất thân như cô, ngoan ngoãn một chút mới là đáng yêu. Cô có thể học theo Lý tiểu thư bên cạnh, xem cô ấy đối xử với Thịnh Chí thế nào. Chuyện nhỏ thì có thể làm nũng một chút cũng chẳng sao, nhưng với những chuyện quan trọng… nghe lời vẫn hơn.”

Trong lòng Ôn Cố trào dâng một cảm giác ghê tởm. Cô hất tay Hà Ngọc Quyết ra, giọng hắn tiếp tục vang lên, âm điệu như thể ra lệnh:

“Tối nay bảy giờ sẽ có người đón cô. Đừng để mình đến muộn. Dĩ nhiên, cô cũng có quyền không đến… nhưng cái giá phải trả là cậu ta, tôi nghĩ cô sẽ không muốn nhìn thấy đâu.”

“Bạn học Hà Ngọc Quyết…”

Lý Vịnh Tình đột ngột đứng lên, đôi mắt đen lay láy như hồ nước khẩn thiết nhìn hắn.

“Xin hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại gọi A Cố đi? Có phải A Cố đã làm gì sai không?”

Hà Ngọc Quyết khẽ nhếch môi, giọng điệu mang theo ý cười mỉa mai:

“Lý tiểu thư dùng mỹ nhân kế để năn nỉ tôi ư? E rằng chiêu này không hiệu quả với tôi đâu. Cô vẫn nên lo nghĩ cho mối quan hệ của mình với Thịnh Chí thì hơn. Tuy nhiên, có một điều tôi có thể tiết lộ trước với các cô… Ôn tiểu thư đúng là đã phạm một vài lỗi nhỏ. Nhưng đừng lo, tối nay chỉ là một hình phạt nho nhỏ mà thôi. Nếu Ôn tiểu thư không đến cũng không sao… chỉ là khi ấy, Nhan Văn Từ sẽ thay cô ấy nhận lấy tất cả.”