Chương 22

Cũng vì vậy, ngay khi nhập học, cô đã chủ động liên lạc với giáo sư Dư Triều Kỳ. Bà là chuyên gia trong lĩnh vực canh tác năng suất cao, và có nhiều thành tựu nổi bật trong nghiên cứu lúa nước.

Trước kia khi còn tham gia các kỳ thi sinh học, Ôn Cố đã biết tới danh tiếng của giáo sư Dư, nên cô đã sớm đặt ra mục tiêu nỗ lực đỗ vào Học viện Minh Đức để được học hỏi từ bà.

Sau khi Ôn Cố gửi email bày tỏ nguyện vọng, giáo sư Dư nhanh chóng hẹn gặp cô. Lần gặp mặt đầu tiên, bà đã giao cho Ôn Cố một bài kiểm tra thực tế:

Trong khu vực thí nghiệm canh tác có 8 thửa ruộng lúa trồng 4 giống khác nhau. Ôn Cố cần khảo sát toàn bộ, sau đó viết một báo cáo nghiên cứu, phân tích và so sánh bốn giống lúa dựa trên các tiêu chí như kháng sâu bệnh, khả năng chống đổ ngã... Nếu phát hiện những cá thể nổi trội đặc biệt, cần phải lấy mẫu riêng để phân tích chi tiết.

Đây là một công việc có ngưỡng hoàn thành thấp nhưng trần rất cao, nghĩa là có thể hoàn thành một cách dễ dàng, nhưng chất lượng hoàn thành đến đâu lại phụ thuộc hoàn toàn vào sự tỉ mỉ và năng lực của cá nhân.

Ôn Cố làm việc vô cùng cẩn thận. Ngoài việc ghi chép dữ liệu trực tiếp tại hiện trường mỗi ngày, cô còn đến thư viện tra cứu tài liệu để kiểm chứng sự chính xác và đối chiếu sự khác biệt của các kết luận.

Thời gian học tập còn lại trong ngày không nhiều, nhưng may mắn là cô đã hình thành cho mình một quy trình phân tích và xử lý dữ liệu khoa học, hiệu quả. Nhờ vậy, trước khi thư viện đóng cửa, cô đã hoàn thành xong phần xử lý dữ liệu hôm nay, đồng thời tranh thủ xem lại thời khóa biểu ngày mai để chuẩn bị sơ bộ cho các tiết học.

Khi hoàn thành những công việc nằm trong kế hoạch, Ôn Cố cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác kiểm soát đối với bản thân. Sự căng thẳng bao trùm tâm trí cô suốt mấy ngày qua cũng dần dần tan biến.

Những ngày tiếp theo trôi qua không khác mấy so với trước đó, và cảm giác bất an trong lòng Ôn Cố cũng hoàn toàn biến mất. Thay đổi duy nhất là những bữa trưa trước đây vốn chỉ có cô và Lý Vịnh Tình, nay đã có thêm Nhan Văn Từ cùng ngồi ăn.

Lý Vịnh Tình tỏ ra cực kỳ khó chịu với hành vi chen ngang đầy gượng ép này. Cô đã nhiều lần tìm cách phản đối, nhưng Nhan Văn Từ da mặt dày đến khó tin, cứ bám theo dai dẳng. Vài ngày trôi qua, Lý Vịnh Tình đành miễn cưỡng chấp nhận sự tồn tại của cậu.

“Thật tốt quá, yên bình thế này…”

Ôn Cố lười biếng thốt lên trong lúc đang ăn.

Nhan Văn Từ nghe vậy, khóe mắt khẽ hiện lên một tia ý cười.

“Yên bình cái gì mà yên bình! Thủ tục rút khỏi trường phức tạp chết đi được. Hơn nữa, bên hội sinh viên còn bóng gió bảo mình đi tìm Thịnh Chí… Muốn làm lành mà lại chơi cái trò vòng vo này. Nhưng chắc cũng không khó dỗ, dù sao bên đoàn phim vẫn chưa truyền tin đổi người.”

Lý Vịnh Tình lầm bầm phàn nàn, rồi quay sang nhìn Nhan Văn Từ.

“Con trai các cậu đều như vậy hả? Cứ nhất quyết bắt con gái phải cúi đầu trước à?”

Nhan Văn Từ bị công kích thẳng mặt nhưng không hề phản bác, chỉ tiếp tục cúi đầu ăn cơm, đến ánh mắt cũng chẳng buồn liếc sang Lý Vịnh Tình.