Chương 21

Ôn Cố tới thư viện thì phát hiện Nhan Văn Từ đang đứng trước cửa.

Cậu đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, đồng phục của trường được mặc ngay ngắn, chỉnh tề, toát lên vẻ thanh nhã đặc biệt. Dưới ánh đèn, cậu mang theo khí chất lạnh nhạt, với đôi mắt xanh trong suốt như mặt hồ, tựa như tách biệt với thế giới xung quanh.

Nói thật, so với những học sinh diện đặc cách, Nhan Văn Từ lại càng giống một quý tộc cao cao tại thượng.

Khí chất và ngoại hình không ăn nhập với thân phận, có lẽ cũng là một phần nguyên nhân khiến cậu bị cuốn vào rắc rối lần này.

Khi nhìn thấy Ôn Cố, Nhan Văn Từ như một bức tượng đột nhiên sống dậy, bước nhanh về phía cô.

“Sao cậu lại ở đây?” Ôn Cố ngạc nhiên hỏi.

Nhan Văn Từ khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho cô nhìn điện thoại. Ôn Cố cúi đầu, mới nhận ra trên ZD cậu đã nhắn rằng đang đợi cô ở thư viện.

Cậu có chút lưỡng lự, im lặng thật lâu rồi mới chậm rãi đưa tay ra. Trong tay cậu là một chiếc kẹp tóc màu vàng nhạt.

Giọng cậu rất khẽ, như sợ quấy rầy: “Quà cảm ơn.”

Khi đưa tay ra, ánh mắt cậu dè dặt quan sát phản ứng của cô, như sợ cô sẽ từ chối.

Ôn Cố nhận lấy, tiện tay cài lên tóc, rồi nở nụ cười rạng rỡ với cậu: “Cảm ơn nhé, tôi rất thích.”

Nhan Văn Từ khẽ giật mình, tựa như bị kim châm. Phải mất một lúc lâu mới kịp phản ứng, khẽ gật đầu:

“Vậy… không làm phiền cậu học nữa. Tôi đi trước đây.”

Ôn Cố giơ tay vẫy chào. Nhan Văn Từ nhẹ nhàng ra hiệu để cô vào trước, rồi lặng lẽ nhìn theo cho đến khi bóng dáng cô biến mất sau cánh cửa, mới quay người rời đi.

Ôn Cố đi tới góc quen thuộc của mình trong thư viện, bắt đầu sắp xếp và tổng hợp lại dữ liệu thu thập được trong ngày.

Trong số những học sinh đặc cách của Đại học Howard, mỗi người đều theo một chuyên ngành khác nhau, nhưng con đường nghiên cứu học thuật chắc chắn là con đường gian nan nhất.

Thời cấp ba Ôn Cố ba năm liền đều giành huy chương vàng trong cuộc thi Sinh học Liên bang. Trong suốt ba năm ấy, tất cả các bài kiểm tra của cô đều đạt hạng A. Trong kỳ thi tuyển sinh thống nhất của các trường đại học Liên bang, cô đạt 706/750 điểm, xếp hạng trong top 500 của cả nước.

Ngoài ra, mỗi năm cô còn tích lũy hơn 720 giờ tham gia các hoạt động tình nguyện, đồng thời giành được một số giải nhỏ trong các giải cầu lông và bơi lội.

Nhưng đó mới chỉ là ngưỡng cửa để đăng ký vào Đại học Howard.

Sau đó, cô lại dồn toàn bộ tâm sức để chuẩn bị cho kỳ thi viết và phỏng vấn tuyển sinh của trường. So với các chuyên ngành nghệ thuật biểu diễn, các chuyên ngành học thuật, đặc biệt là khối khoa học kỹ thuật, phải trải qua nhiều hơn hai vòng thi viết.

Liên bang không thiếu người, càng không thiếu những người ưu tú. Trong xã hội hiện tại, những người xuất sắc nhưng không có cơ hội vươn lên vốn là chuyện quá đỗi bình thường. Dốc sức cả đời mà chẳng tích góp được gì cũng chẳng phải chuyện lạ. Nhưng, chỉ cần cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp của Đại học Howard, việc vượt qua ranh giới giai cấp sẽ trở thành điều khả thi.

Ở nơi này, Ôn Cố có thể tiếp cận nguồn tài nguyên học thuật hàng đầu, sử dụng thiết bị nghiên cứu tiên tiến, tham gia vào những công trình khoa học đỉnh cao. Cô liều mình bước chân vào Howard, không mong cầu gì khác, chỉ mong trên con đường theo đuổi tri thức.