Cô nhấn nút đồng ý, rồi thuận miệng hỏi Lý Vịnh Tình: “Tình Tình, balo của mình có ở chỗ cậu không?”
Lý Vịnh Tình gật đầu: “Ở trong ký túc xá đấy. Tất cả dữ liệu quý giá của cậu vẫn an toàn. À, cậu định khi nào về? Có cần mình ra đón không?”
Ôn Cố lắc đầu: “Cậu ở ký túc xá chờ là được. Còn hai tiếng nữa thư viện mới đóng cửa, mình muốn ghé qua một chút.”
“Hôm nay không định nghỉ ngơi một lúc sao?”
Lý Vịnh Tình kinh ngạc. Dù biết Ôn Cố rất chăm chỉ, nhưng sau khi trực tiếp đối đầu với Tưởng Tập… vậy mà cô còn định đi học tiếp.
“Lúc nãy đã nghỉ ngơi hai tiếng rồi, bây giờ hồi phục gần như hoàn toàn. À đúng rồi, lát nữa mình sẽ ghé qua nhà ăn lấy xe, cậu có muốn mình mua gì mang về không?”
“Không cần đâu. Bây giờ thứ mình muốn thấy nhất chính là cậu thôi. Về sớm nhé.” Lý Vịnh Tình nũng nịu.
Ôn Cố bật cười: “Được, vậy mình về ngay. Tắt máy trước đây.”
Lý Vịnh Tình gật đầu, rồi cúp máy.
Ôn Cố vừa định cất điện thoại thì nhận được tin nhắn của Nhan Văn Từ:
[Cảm ơn cậu vì hôm nay!]
Cô đang định trả lời thì một tin nhắn khác liền gửi tới:
[Bây giờ cậu có rảnh không?]
Ôn Cố suy nghĩ một chút, rồi gõ lại:
[Tôi chuẩn bị đến thư viện, chắc không rảnh lắm. Có chuyện gì sao? Nếu là muốn cảm ơn thì không cần đâu. Đó chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa tôi cũng chưa giúp cậu giải quyết triệt để.]
Bên kia im lặng hồi lâu, Ôn Cố đành cất điện thoại, lái xe về ký túc xá.
Khu ký túc xá dành cho học sinh đặc cách, Clint là một tòa nhà bằng đá điển hình từ thời đế quốc cổ. Toàn bộ kiến trúc toát lên vẻ trang nghiêm, uy nghi. Ẩn mình trong rặng ngô đồng rợp bóng, nơi đây hầu như lúc nào cũng yên tĩnh, chỉ có vài ngày đầu năm học mới trở nên náo nhiệt hơn đôi chút.
Tòa nhà này có tổng cộng sáu tầng. Tầng một là sảnh lớn và khu tiện ích như phòng gym, phòng tự học…
Từ tầng 2 đến tầng 6 được sắp xếp theo năm học, từ sinh viên năm nhất đến năm tư, nghiên cứu sinh thạc sĩ và tiến sĩ. Mỗi tầng đều có phòng đôi và phòng đơn: Phòng hướng nắng là phòng đôi, phòng hướng râm là phòng đơn, mỗi loại đều có ưu nhược điểm riêng.
Ôn Cố ở tầng năm. Clint có lịch sử lâu đời và mang ý nghĩa đặc biệt nên chưa bao giờ lắp đặt thang máy. Việc leo lên tầng năm đối với Ôn Cố chẳng hề khó khăn. Nhưng Lý Vịnh Tình thì khác, thường chỉ leo đến tầng ba là đã bắt đầu than vãn ầm ĩ.
Ôn Cố mở cửa phòng, thấy Lý Vịnh Tình đang gọi điện với Thịnh Chí. Chiếc điện thoại cô dùng là mẫu mới nhất do Thịnh Chí tặng, giống hệt mẫu của Tưởng Tập, có thể hiển thị hình ảnh 3D.
Mà lúc này, giữa hai người dường như đang có chút tranh cãi.
“Ban đầu anh tưởng cô ấy sẽ ngoan ngoãn yên phận ở bên cạnh em suốt 4 năm. Dù có đυ.ng chạm đến vài học sinh quý tộc, nể mặt em, anh cũng có thể giúp giải quyết. Nhưng không ngờ cô ấy lại gây chuyện nhiều đến vậy. Cô ấy nghĩ mình là anh hùng chắc? Tình Tình, anh biết em cần bạn bè, nhưng anh có thể giúp em đổi phòng. Chỉ cần em đồng ý…”
“Thịnh Chí, đủ rồi. Em đã nói rồi, chuyện này em không đồng ý. Nếu anh thật sự không chịu nổi A Cố, vậy chúng ta chia tay đi!” Lý Vịnh Tình kiên quyết phản bác.