Chương 18

Nghĩ đến đoạn video mình xem được hôm nay, Lâm Bổn Nhạc khẽ nhếch môi.

Ôn Cố… thật quá trong trẻo.

Trong ngôi trường này, phần lớn mọi người đều chọn cách an phận thủ thường, còn những người dám đứng ra giúp đỡ kẻ khác lại hiếm hoi vô cùng.

Huống hồ, cô lại chỉ là một học sinh diện đặc cách.

Thế nhưng hành động gan dạ của Ôn Cố hôm nay lại khiến hắn phải kinh ngạc, thậm chí có chút vui mừng bất ngờ.

Cô trông có vẻ yếu ớt, nhưng trong cơ thể ấy lại ẩn chứa một sức mạnh đặc biệt mạnh mẽ. Tựa như một chú nai liều lĩnh lao vào khu rừng đầy tử khí.

Trường Đại học Howard nhìn bên ngoài hào nhoáng lộng lẫy, nhưng trong mắt hắn, nơi đây lại tràn ngập sự tẻ nhạt, nặng nề.

Mãi cho đến khi Ôn Cố xuất hiện, như một đốm sáng trắng nổi bật trên nền vải đen, rực rỡ đến mức không thể bỏ qua.

Thú vị thật đấy. Một Ôn Cố như vậy, trong Đại học Howard này quả thật rất hiếm thấy.

Lâm Bổn Nhạc khẽ nheo mắt, chăm chú nhìn cô.

Món đồ chơi thượng hạng này… không biết có thể kiên trì được bao lâu đây.

Khi chuông báo thức của Ôn Cố vang lên, bầu trời ngoài kia đã hoàn toàn chìm trong bóng đêm. Cô ngồi dậy, phát hiện trên tủ đầu giường có một mẩu giấy. Trên đó viết: Tập ca gọi tôi, tôi đi trước đây.

Bên dưới còn để lại một tài khoản ZD, phía sau là hai chữ “Add me”, cuối cùng ký tên LBN.

Ôn Cố nhìn tờ giấy, không chút biểu cảm mà ném gọn vào thùng rác.

Cô mở ZD, lập tức bị hàng loạt tin nhắn của Lý Vịnh Tình ném tới như bom:

[A Cố, cậu đang ở đâu vậy?]

[Không phải cậu nói là xong rồi sao? A Cố, cậu ổn chứ? Mình qua đón cậu nhé?]

Ôn Cố hơi áy náy. Trước đó cô chỉ gửi tin báo bình an, nhưng chẳng ngờ lại không thể khiến Lý Vịnh Tình yên tâm.

Ôn Cố lập tức gọi video. Gần như ngay tức khắc, cuộc gọi được kết nối. Gương mặt xinh đẹp, đầy lo lắng của Lý Vịnh Tình hiện lên trên màn hình, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc.

“A Cố, sao bây giờ cậu mới gọi? Đã xảy ra chuyện gì sao? Cậu có bị thương không?”

Ôn Cố đưa điện thoại lại gần hơn, để Lý Vịnh Tình nhìn rõ tình trạng của mình.

“Cậu xem này, mình hoàn toàn không bị thương, chỉ là quá mệt nên Tập ca bảo mình nghỉ ngơi một lát thôi. Không có gì nghiêm trọng cả, mình sẽ về ngay đây.”

Lý Vịnh Tình nhìn Ôn Cố thật kỹ, rồi nghiêm giọng dặn dò:

“A Cố, lần sau đừng làm vậy nữa, nguy hiểm lắm. Trong ngôi trường này, ngay cả việc an phận thủ thường cũng khó khăn, huống hồ là bảo vệ người khác. Lần sau nếu thật sự cần làm, chúng ta có thể nhờ Thịnh Chí giúp… Cậu như vậy, mình thật sự không yên tâm để cậu một mình trong trường đâu.”

Biết Lý Vịnh Tình lo lắng cho mình, trong lòng Ôn Cố dâng lên một tia ấm áp. Cô liên tục gật đầu, tỏ ý đã nghe lời, sau đó hỏi:

“Tình Tình, Nhan Văn Từ sao rồi?”

“Cậu ấy không sao cả, còn xin mình ZD của cậu nữa. Sao hả, cậu ấy chưa thêm cậu à?”

“Hình như có rồi, lúc nãy chỉ để ý tin nhắn của cậu nên không thấy. Để mình kiểm tra.”

Ôn Cố mở danh sách kết bạn, quả nhiên thấy một lời mời. Hình đại diện là một màu trắng tinh, tên tài khoản là Bài Ca Lãng Du, phần ghi chú còn cẩn thận điền tên Nhan Văn Từ.