Ngay khi Lâm Bổn Nhạc bước vào, nhân viên lễ tân lập tức tươi cười chào đón.
Lâm Bổn Nhạc đã quá quen với thái độ ấy, chỉ nhàn nhạt chỉ vào vết thương trên trán.
“Vết thương ngoài.”
Lễ tân lập tức đưa họ đi vào thang máy, vừa đi vừa ân cần hỏi: “Anh bị va chạm ngoài ý muốn à? Trông có vẻ khá nghiêm trọng. Nhưng anh yên tâm, bác sĩ Vương rất giỏi.”
Lâm Bổn Nhạc chẳng mảy may đáp lại, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn dán chặt lên người Ôn Cố.
Lễ tân vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp, chỉ là ánh mắt cô ta không kiềm được mà lén lút đánh giá Ôn Cố từ đầu đến chân.
Một học sinh đặc cách đi cùng học sinh kim chương tới bệnh viện…
Trong trường rất nhiều học sinh đặc cách được nâng đỡ lên tận mây xanh, nhưng rơi xuống vực thẳm cũng không ít. Nhìn thái độ của cô gái này… đã có chút giống những người “cậy sủng mà kiêu”, dường như quên mất thân phận thật sự của mình.
Với suy đoán ấy, lễ tân nhìn về phía Ôn Cố với ánh mắt xen lẫn chút khinh miệt cùng vẻ thương hại, như đang nhìn một kẻ đi lạc đường.
Thương hại sao? Ôn Cố liếc nhìn lễ tân, trong lòng chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.
Lâm Bổn Nhạc cười híp mắt, vòng tay ôm lấy Ôn Cố:
“Đi thôi, xem vết thương cô gây ra nghiêm trọng tới đâu. Nặng quá thì cô phải chịu trách nhiệm đấy.”
Chẳng mấy chốc họ đã đến phòng khám. Lễ tân lại liếc nhìn Ôn Cố thêm một lần.
“Hình như cô ta hiểu lầm gì rồi thì phải?” Lâm Bổn Nhạc vừa cười vừa hỏi.
Nhưng Ôn Cố lập tức vạch trần hắn: “Đây chẳng phải do anh cố tình sao?”
Ánh mắt cô như muốn nói: Anh còn giả vờ cái gì nữa chứ.
Lâm Bổn Nhạc đưa tay xoa mái tóc mình, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Bác sĩ Vương đã nhận được thông tin từ trước, sắp xếp một số hạng mục kiểm tra tiếp theo, rồi nói:
“Trông thì không nghiêm trọng lắm, nhưng vẫn phải chờ kết quả xét nghiệm mới yên tâm được. Trước mắt tốt nhất là nên ở lại đây quan sát một chút.”
Ôn Cố tính nhẩm thời gian, nhíu mày hỏi bác sĩ: “Xin hỏi khoảng bao lâu nữa ạ?”
Bác sĩ Vương liếc đồng hồ, đáp: “Khoảng hai tiếng là xong.”
“Hay là em đi nghỉ một lát? Trông em mệt mỏi lắm.”
Ôn Cố nghĩ, chắc Lâm Bổn Nhạc sẽ không để cô đi, mà ngồi không đợi thì cũng phí thời gian. Thà tranh thủ nghỉ ngơi một chút, tối về còn có sức làm bài tập, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn.
Nghĩ vậy, cô gật đầu. Nhưng còn chưa kịp hỏi xem có chỗ nào để nghỉ thì Lâm Bổn Nhạc đã nói:
“Về phòng nghỉ của tôi đi.”
“Phòng nghỉ của anh?”
Ôn Cố hơi kinh ngạc. Cô biết học sinh kim chương có tầng riêng trong bệnh viện của trường, nhưng không ngờ còn có cả phòng nghỉ riêng.
“Chỉ là một vài đặc quyền của đội hộ vệ thôi.”
“Đi nào, ngoài đó cũng chẳng có chỗ nào yên tĩnh để nghỉ cả.”
Phòng nghỉ của Lâm Bổn Nhạc có bố cục giống như một căn hộ ba phòng, nhưng phần lớn diện tích đều là khu giải trí, chỉ có một phòng được dùng để nghỉ ngơi. Ôn Cố khép cửa lại, trước tiên báo bình an cho Lý Vịnh Tình, sau đó ngả người xuống giường nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một lúc lâu sau, Lâm Bổn Nhạc đẩy cửa bước vào.
Ôn Cố chắc hẳn đã mệt lắm, mới chợp mắt chưa đến mười lăm phút mà đã ngủ say. Tư thế ngủ của cô rất ngoan, hoàn toàn không giống bộ dạng sắc bén, bướng bỉnh lúc ban ngày. Nhưng cũng có thể là cô chỉ đối với bọn họ mới sắc bén như vậy, còn với đám học sinh đặc cách thì lại hoàn toàn khác.