Nói xong, Ôn Cố thản nhiên ngồi thẳng về ghế:
“Vậy nên lần sau đừng chọc giận tôi. Lái xe đi.”
…
Phía bên kia, khi Lâm Bổn An bước chân vào phòng tập quyền anh, cảnh tượng trước mắt khiến cô thoáng sững sờ.
Vài người nằm sõng soài dưới sàn, thân thể chi chít vết thương nặng nhẹ khác nhau. Máu loang lổ nhuộm đỏ đồng phục khiến họ trở nên cực kỳ nhếch nhác. Nhưng không ai phát ra tiếng rêи ɾỉ, chỉ cắn chặt răng chịu đựng cơn đau, không dám quấy nhiễu hứng thú của người trên sàn đấu.
Trên võ đài, huấn luyện viên đối luyện đang gắng gượng cầm cự. Công việc lương cao này ẩn chứa nguy hiểm khôn lường, kèm theo vô số quy tắc hà khắc. Nếu không vì miếng cơm manh áo của cả gia đình, ông ta đã chẳng dám ứng tuyển.
Một cú đấm cuối cùng của Tưởng Tập giáng xuống, huấn luyện viên bị hất văng, cả chục giây vẫn chưa thể gượng dậy.
Tưởng Tập mất hứng ném găng quyền anh xuống, giọng nhàn nhạt:
“Được rồi, đưa bọn họ xuống phòng y tế.”
Vừa xoay người thì bắt gặp Lâm Bổn An, hắn uể oải hỏi: “Xử lý xong rồi? Sao chỉ có một mình cô, còn A Nhạc đâu?”
Theo sự sắp xếp của Hà Ngọc Quyết, bảo vệ lập tức tiến vào đưa những người ngã quỵ xuống phòng y tế.
Lâm Bổn An vốn ghét mùi máu tanh, vội tránh sang một bên, vừa tránh vừa đáp: “Chúng em gặp Ôn Cố dưới lầu. Em thấy cô ấy đi bộ về thì xa quá nên bảo A Nhạc đưa cô ấy về.”
Không gian đột nhiên lặng ngắt.
Lâm Bổn An lập tức cảm nhận được điều chẳng lành. Cô khẽ ngẩng đầu, phát hiện Tiêu Trúc Như sắc mặt trắng bệch, Hà Ngọc Quyết cúi đầu thần sắc khó đoán.
Còn Tưởng Tập… môi hắn khẽ cong, thoạt nhìn vẫn ôn hòa.
Nhưng tất cả các thành viên của đội hộ vệ đều hiểu rõ: Nụ cười ấy chính là dấu hiệu giông bão sắp đến.
Tiêu Trúc Như lập tức cúi đầu, vội vã nói: “Xin lỗi Tập ca, em lập tức đi kiểm tra tình hình…”
Lần này liên quan đến Ôn Cố, một biến số chưa từng tiếp xúc, mà cô lại xử lý sai sót. Kết cục lần này… Tiêu Trúc Như hoàn toàn không dám đoán.
Giọng Tưởng Tập thong thả vang lên, từng chữ như băng lạnh: “Tôi muốn có kết quả sớm nhất. Hai mươi phút.”
Nghe vậy, Tiêu Trúc Như như được đại xá, lập tức lao ra ngoài, đồng thời nhanh chóng liên lạc với người phụ trách phòng giám sát.
Lâm Bổn An đứng phía sau Tưởng Tập, không dám thở mạnh. Cô kín đáo liếc sang Hà Ngọc Quyết, ra hiệu muốn hỏi tình hình, nhưng đối phương lại làm như không thấy. Lâm Bổn An tức đến nghiến răng, song chẳng có cách nào, đành đứng ở góc khuất tầm mắt của Tưởng Tập mà trừng hắn, nhưng ánh nhìn đó chẳng có lấy chút sát thương nào.
Đúng hai mươi phút sau, Tiêu Trúc Như đúng giờ đẩy cửa bước vào. Đi theo sau là vài bác sĩ và y tá với vẻ mặt bất an, cùng hai nhân viên từ phòng giám sát.
Nhân viên giám sát lập tức cắm USB vào máy, chiếu đoạn ghi hình liên quan đến Ôn Cố cho Tưởng Tập xem.
Tiêu Trúc Như cũng nhanh chóng báo cáo: “Ôn tiểu thư lúc đầu đi vào nhà vệ sinh. Chúng em tìm thấy chai dịch truyền trong đó. Sau đó cô ấy đi xuống từ cầu thang bộ, khu vực ấy vốn rất ít người lui tới, chỉ dùng làm lối thoát hiểm…”
“Tiếp tục.”
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Tưởng Tập bắt máy, hình ảnh 3D của Lận Cảnh Tuân hiện lên ngay trước mắt.