[Học viện quý tộc + Vạn nhân mê + NP.] [Nữ chính thiện lương, kiên cường × Các nam chủ đạo đức suy đồi, tính cách cầm thú.] Tại đại học Howard, giữa các học sinh quý tộc và học sinh diện đặc cách luôn …
[Học viện quý tộc + Vạn nhân mê + NP.]
[Nữ chính thiện lương, kiên cường × Các nam chủ đạo đức suy đồi, tính cách cầm thú.]
Tại đại học Howard, giữa các học sinh quý tộc và học sinh diện đặc cách luôn tồn tại một ranh giới sâu sắc và gần như không thể vượt qua.
Nhưng tất cả đã thay đổi sau một lần Ôn Cố đứng ra giúp người vì chính nghĩa.
Và từ khoảnh khắc đó, quỹ đạo nhân sinh của Ôn Cố hoàn toàn lệch khỏi lộ trình định sẵn.
“Ôn Cố, người cao quý mới xứng đáng có đạo đức. Còn kẻ thấp hèn nên biết điều mà sống cho an phận. Cao thượng ư, cô xứng sao?”
“A Cố, tôi chỉ muốn thử xem liệu tôi có thể bẻ cong sống lưng của cô được hay không.”
Bọn họ lấy nỗi thống khổ của cô làm niềm vui.
Bọn họ dùng ánh mắt khinh miệt, lời lẽ mỉa mai và hành vi lạnh lùng để giễu cợt cô, cũng để lấp đầy những khoảng trống rệu rã trong tâm hồn mục nát của chính mình.
Và bọn họ gọi đó là yêu.
Ôn Cố bị kéo vào thế giới của những kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp, bị họ chú ý, bị họ mê đắm, rồi bị giày xéo trong trò chơi tình cảm nhuốm màu độc đoán.
Ôn Cố giãy giụa trong đau đớn, nhưng cô vẫn giữ vững bản ngã của mình.
Bởi cô tin rằng những kẻ tưởng như hoàn hảo ấy thực chất cũng chỉ là những con người đầy khuyết điểm. Họ yếu đuối, họ méo mó, và họ cũng có thể bị lay chuyển.
Ôn Cố mang cả lý tưởng, tự do và sinh mệnh của mình đặt lên bàn cờ.
Trận cờ này thắng hay bại, không ai có thể nói trước.
Trên sàn đấu quyền anh, F1 dõi theo từng chuyển động của cô.
Trên đỉnh Paris hoa lệ, F2 ôm cô trong vòng tay.
Trên đài chuông cao ngất, F3 thề dâng lòng trung thành.
Giữa phòng vẽ đầy màu sắc, F4 lặng người trước ánh mắt cô.
Nhưng những điều đó đều không phải thứ Ôn Cố khao khát.
Thứ duy nhất cô muốn chỉ là tự do và lý tưởng.
Bộ này kết Np hay 1v1 vậy bà