Quyển 0 – Chương 2.3

Pháp sư chiêu hồn Viên Minh Hạo, cũng chỉ là tiện tay giúp người giải vây mà thôi.

Một người đàn ông khác cũng mở miệng theo: “Hiếm khi hẹn nhau gặp mặt mà lại gặp được chuyện hay như này, quả là trùng hợp.”

Người đang nói chuyện tao nhã hiền lành, mặc áo thêu hình hạc trắng, bên cạnh ly trà trước mặt anh ta có một con rối gỗ nhỏ, hai tay anh ta đút túi, mắt cũng không thèm mở: “Tôi nghe nói Đại sư Lâm chỉ truyền bí quyết làm rối ma cho con cả Huyền Nhất, thậm chí còn dẫn cậu ấy du ngoạn khắp nơi học hỏi tri thức, còn con út hình như… Được gửi đến một trường học bình thường để làm một người bình thường? Tính theo tuổi thì khai giảng năm nay cậu ấy lên lớp 12 đúng không?”

Nghệ nhân rối gỗ Nhĩ Mộc Lam mặt mày hớn hở đâm bị thóc, chọc bị gạo.

Ngoài ra còn có một người phụ nữ ngồi cách xa hơn một chút, thân mặc váy áo Miêu Cương, môi thoa son tint sắc tím lạnh lùng, hễ di chuyển là tiếng động ầm ầm vang lên, khoanh tay lạnh giọng hỏi: “Chưa từng thấy Đại sư Lâm mang cậu đi theo bao giờ, ông ấy có truyền nghề cho cậu không?”

Miêu Cương cổ nữ này tên Từ Tâm Dung, vừa mở miệng liền hỏi ngay trọng tâm vấn đề.

Một số vị quản sự khác của Hiệp hội đều quăng ánh mắt dò xét về phía Lâm Lạc Nhất, xem ra vị trí chủ tọa hiện đang được bàn bạc tìm người thay thế, vậy mà một thằng nhãi con không được truyền nghề chẳng biết từ đâu chui ra lại dám ngồi thẳng lên ghế chính, để xem lát nữa ai dám tìm bậc thang cho cậu ta xuống.

Tuy Tôn bà bà cau mày trốn tránh nhưng cũng không nói ra những lời khó nghe.

“Mọi người xin giữ bình tĩnh, trước ta hãy rót trà cho cậu Lâm đây”, Phó hội trưởng Hải Đường bàn luận một hồi cùng những người khác, cuối cùng cũng mở miệng, lúc này người phục vụ đẩy chiếc xe lăn mà Tiểu Lâm cố tình để bên ngoài vào đặt bên cạnh Lâm Lạc Nhất rồi châm trà cho cậu và Fanta.

Xe lăn? Mọi người trong phòng trao đổi ánh mắt với nhau, nhanh chóng hiểu rõ tình huống hiện tại.

Người phục vụ đặt ấm trà xuống rồi lui ra, mở hẳn cửa phòng.

Hải Đường cất chiếc quạt xếp, thở dài một hơi, buồn bã nói: “Tôi đã làm việc với anh Lâm nhiều năm, không ngờ anh ấy lại đột nhiên qua đời, theo nghi thức Hiệp hội thì chúng tôi đáng lẽ ra nên tổ chức lễ truy điệu cho anh ấy, cuối cùng lại không được cháu Lâm đây đồng ý, thành ra lại trái với phép tắc.”

Sau khi nghe xong lời này, Fanta gật đầu đầy ẩn ý. Vị phó hội trưởng này nhìn qua thì nói chuyện nhẹ nhàng nhưng thực chất là đang cố tình ám chỉ Tiểu Lâm vừa không có cơ thể lành lặn vừa không có hiếu với gia đình, mở tung cửa phòng ra là ý gì, ông ta đang phủ đầu ra oai trước mặt mọi người à?

Anh nhìn về phía Tiểu Lâm, tò mò không biết cậu sẽ trả lời như nào.

Lâm Lạc Nhất thẳng lưng, ngồi ngay ngắn lại: “Nguyên nhân cái chết của bố mẹ và anh cháu quá kì lạ, cháu nghi ngờ có người giở trò sau lưng, chờ điều tra xong sẽ công khai kết quả, cho gia đình cháu cũng như tất cả những người đang có mặt ở đây một câu trả lời thích đáng nhất, chi tiết sự việc không tiện tiết lộ nên mong mọi người không đề cập tới. Lần này cháu đến đây là chỉ vì muốn thay đổi giấy phép kinh doanh của cửa hàng, giúp cho cơ nghiệp tổ tiên có thể tiếp tục duy trì.”

“Được, nếu gặp phải chuyện khó xử thì cậu Lâm cứ việc nói ra, Hiệp hội Tâm Linh chúng tôi sẽ hết lòng giúp đỡ. Còn về giấy phép kinh doanh…” Hải Đường gõ nhẹ nan quạt vào lòng bàn tay: “Chỉ có cái này là chúng tôi không thể giúp được cho cháu rồi.”

“Cháu Lâm không biết đấy thôi, mục đích ban đầu Hiệp hội Tâm Linh này được thành lập là để ngăn chặn đám lang băm giả danh pháp sư dối gạt người đời, làm xấu mặt thanh danh chúng tôi. Tuổi cháu còn nhỏ, lại chưa từng tham gia vào việc làm ăn của gia tộc, có lẽ còn không cả hiểu rõ những việc như vậy, không bằng tạm thời tập trung cho việc học, về phần chi phí sinh hoạt với học tập cháu không cần để tâm, con của anh Lâm cũng chính là con của tôi, tôi sẽ nhận mọi trách nhiệm nuôi dưỡng cháu tới khi nào cháu lập gia đình.”

Lâm Lạc Nhất cảm giác như đang ngồi trên đống lửa, từ lâu cậu đã biết rằng muốn đổi giấy phép kinh doanh là chuyện không thể, nếu người đến đây hôm nay là anh cả thì có ai lại dám từ chối cơ chứ.

Thế nhưng cậu không cam tâm bị đối xử khó dễ như này, sợ là hôm nay có muốn xuống đài cũng không được.

“Gia giáo nhà cháu vô cùng nghiêm khắc, anh cháu luyện được kỹ nghệ thành thục, cháu cũng chưa từng lười biếng bao giờ.” Đường lui đã không còn, giờ chỉ còn cách nghênh chiến.

“Được thôi, người xưa có câu “hổ phụ không sinh khuyển tử”, thế nên con cái anh Lâm nhất định không thể nào tầm thường được, dù sao huyết mạch trời ban cũng không lừa nổi người.” Hải Đường gật đầu lia lịa: “Vừa khéo hôm nay có người tới đây xin giúp đỡ, con gái của gia đình họ mất tích không rõ nguyên nhân, mong được chúng tôi hỗ trợ tìm kiếm, bọn họ có đem theo một bộ quần áo của con mình tới đây.”

Một người trẻ tuổi ngồi ở vị trí ngoài cùng đứng dậy đi vào phòng chứa đồ lấy ra một hộp gỗ, đặt trước mặt Lâm Lạc Nhất sau đó trở lại ghế ngồi.

Những lời này của phó hội trưởng rất hợp tình hợp lý, những người khác trong phòng đều tỏ vẻ đồng ý.

Song vào lúc Lâm Lạc Nhất mở nắp hộp ra, bên trong lại là một chiếc áo ngực của một thiếu nữ.

Từ Tâm Dung hừ lạnh một tiếng, trang sức bằng bạc trên đầu phát ra tiếng leng keng: “Phó hội trưởng Hải, gia đình này biết chọn quần áo quá nhỉ.”

Hải Đường kiên nhẫn nói: “Người nhà họ đang trong tình thế cấp bách, cũng không hiểu rõ về cách làm việc của chúng ta cho lắm, nhiều người khi lâm vào tuyệt vọng cái gì cũng dám làm, việc những đồ vật như này xuất hiện là chuyện bình thường. Ngày xưa anh Lâm rất biết giữ thể diện cho các vị khách của mình, cậu Lâm đây học theo anh ấy từ nhỏ nên chắc chắn cũng không hề thua kém chút nào.”

Thấy Tiểu Lâm chậm chạp mãi không có động thái gì, Fanta nhẹ giọng hỏi cậu: “Cậu không bói ra được à? Hay là cần phải có mấy thông tin như kiểu ngày sinh tháng đẻ.”

Lâm Lạc Nhất nghiêng đầu cười nhạo: “Nực cười. Nguyền sư tuy không cần bát tự nhưng cần phải ngửi mùi, hơn nữa không phải là chỉ ngửi một chút rồi thôi. Muốn tôi phải ngồi đây ngửi thứ này trước mặt bọn họ sao? Vả lại nhà họ Lâm vốn là người đứng đầu ở đây, hôm nay tôi bị ông ta thử thách như một con chó, sau này chắc chắn sẽ bị người ta hạ nhục.”

Viên Minh Hạo ngồi hóng chuyện vui, lôi một đống hạt dưa từ trong túi ra cắn, có áo choàng mũ trùm che khuất nên anh ta chỉ để lộ ra cằm mình.

Tất cả mọi người trong phòng đều đang chờ Lâm Lạc Nhất lên tiếng.

Lâm Lạc Nhất tạm thời không chạm vào hộp mà thong dong đứng dậy, đi vài bước quanh phòng.

Từ lúc vào cửa cậu đã thu hết cách bày trí của nơi này vào mắt, mỗi một vật trang trí cùng với từng khuôn mặt đều được cậu nhớ rõ trong đầu.

Hải Đường ung dung vuốt ve quạt xếp, mặc cho Lâm Lạc Nhất kéo dài thời gian.

Bản thân ông ta cũng là nguyền sư, hiểu rất rõ nếu muốn tìm người bằng vật thì phải tìm bằng cách ngửi hoặc nếm, kể cả thằng nhóc này có trả lời được hay không thì cũng coi như mất sạch thể diện.

Lâm Lạc Nhất đứng lại trước giá đỡ đồ cổ trang trí, cầm một chiếc tẩu thuốc làm từ ngọc lên rồi trở lại ghế ngồi, cậu kẹp tẩu thuốc vào khớp nối hình tròn bên tay trái, đốt ngón tay làm từ sứ trắng cùng ngọc bích phản chiếu hình ảnh lẫn nhau.

Theo ánh mắt ra hiệu của Lâm Lạc Nhất, Fanta cắt lấy một góc nhỏ của áo ngực rồi hơ lên trước cây nến trên bàn để đốt, tiếp đó anh thả mảnh vải vào trong nồi đồng, khói bắt đầu bốc lên.

Lửa đã cháy hết, Tiểu Lâm hít nhẹ một hơi khói còn sót, làn khói bị kẹt lại trong tẩu thuốc ngọc, cậu ngậm mà không nuốt, hai mắt chậm rãi nhắm lại.

Một lúc lâu sau cậu mới lên tiếng:

“Không xa lắm, cách khoảng ba mươi dặm về phía đông nam. Rừng cây ngập nước. Trong đất có gió thổi. Còn sống.”

Đám người bắt đầu xì xào bàn tán.

Nụ cười trên mặt Hải Đường phai nhạt một chút, ông ta gọi người báo cáo kết quả cho gia đình có cô con gái mất tích kia.

Thanh niên ngồi ghế ngoài cùng nhanh chóng đi gọi điện thoại, bên trong truyền đến âm thanh vô cùng ồn ào, có tiếng còi xe cảnh sát, tiếng phụ nữ gào khóc cùng tiếng gió thổi lạnh lẽo, tiếng cửa xe va đập sau đó là âm thanh đuổi bắt của cảnh sát, tiếng súng vang lên và sau đó là âm thanh ra lệnh bắt giữ.

Qua thật lâu, người này mới đặt điện thoại xuống.

Tất cả sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào phía anh ta, Hải Đường nhàn nhạt hỏi: “Sao rồi?”

Anh ta ngập ngừng một chút rồi nói: “Mười ba cây số về phía đông nam, chỗ hồ nước trong rừng sam, con tin bị nhốt trong hầm ngầm. Còn sống, đã được giải cứu.”

Sự khinh miệt trong mắt Từ Tâm Dung dần dần biến mất, những người khác cũng bàn luận vài câu “Không tồi”, “Tàn tro khó mà xác định được, có bản lĩnh.”

Bả vai vốn kéo căng của Lâm Lạc Nhất lúc này đã thả lỏng lại, tay phải đặt trên đầu gối lặng lẽ run nhẹ, lòng bàn tay cậu chậm rãi cọ xát vào quần khiến vải lụa bị thấm mồ hôi lạnh.

Cậu nâng chén trà lên nhấp một ngụm để làm ướt đôi môi khô khốc của mình, khi răng chạm vào mép chén có hơi run.

Sau khi đặt chén trà xuống, cậu tỏ ra thoải mái nói chuyện cười đùa.