Lâm Lạc Nhất muốn kéo anh theo cùng để tiếp thêm dũng khí.
Chỉ cần nhìn vào sự sắp xếp các ký tự dòng họ trên cánh cửa chính là có thể nhận ra gia tộc có địa vị cao nhất tại nơi này là nhà họ Lâm, tất cả là nhờ vào công lao của Đại sư Lâm. Việc một đứa con út như cậu vội vàng kế thừa gia nghiệp khiến chỗ đứng của gia tộc họ Lâm tại Hiệp hội Tâm Linh bị giảm sút là điều khó mà tránh khỏi.
Mặc dù đã có sự chuẩn bị đầy đủ cho ngày hôm nay, thậm chí cậu còn dụng tâm… Đặt hẳn một đôi chân giả mới nhưng cậu lại không thể dập tắt sự sợ hãi đang từ từ dâng lên trong lòng.
Hàng trăm ngọn nến to lớn màu trắng được thắp sáng dọc hai bên hành lang tỏa ra mùi hương liệu, sau khi đi qua mấy căn phòng xem bói với nhiều phong cách khác nhau, cả hai nhìn thấy các thầy bói toán mặc những trang phục kì dị đang sắp xếp, phân loại các bộ bài tarot và con lắc, nghe thấy hành lang truyền tới tiếng động, họ ngẩng đầu lên, vào lúc thấy Lâm Lạc Nhất tất cả đều không hẹn mà cùng liếc mắt đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
Một thầy ngải có mái tóc dài, đi chân trần nhảy một điệu quỷ dị ngang qua phía Lâm Lạc Nhất, tay ông ta chắp trước ngực, hốc mắt thâm đen nhìn thẳng mặt cậu, cổ ông ta di chuyển linh hoạt giống như rắn, đột nhiên cái đầu ông ta vặn ngược lại 180 độ, để cho chiếc mặt nạ đeo đằng sau ót tiếp tục nhìn Lâm Lạc Nhất chằm chằm.
Bầu không khí khó hiểu này khiến Lâm Lạc Nhất có chút bối rối.
Một nữ thầy bói đội khăn trùm đầu có đôi mắt màu xanh nhướng mày: “Hôm nay các thành viên không được phép xem bói. Cậu là vị khách duy nhất đấy à?”
Lâm Lạc Nhất nghe không hiểu bèn hỏi lại ý gì, thế nhưng lúc này nữ thầy bói không trả lời nữa mà tiếp tục sắp xếp lại những lá bài trong tay.
Lại đi qua vài đạo tràng* treo bùa giấy nối liền nhau, các thầy bói quẻ mặc đồ đạo sĩ đang dựa vào ghế dài uống rượu, nhìn Lâm Nhạc Nhất thở dài.
(Đạo tràng: bản dịch ý nghĩa của từ tiếng Phạn “Bodhimanda”, phiên âm là “Bồ đề Mạn Đà La”. Theo như ghi chép trong quyển 8 của “Đại Đường Tây Vực Ký”, nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo được gọi là “Đạo tràng”. Sau này, từ này được dùng để chỉ nơi thờ Phật, cúng bái hoặc tu hành học đạo, và cũng có thể ám chỉ nghi thức tế thần linh trong các cung quán Đạo giáo nhằm cầu phúc, tiêu trừ tai ương và siêu độ vong linh cho thiện nam tín nữ.)
“Bình thường Hiệp hội Tâm Linh không có nhiều người tụ tập như này.” Tiểu Lâm thấp giọng lẩm bẩm.
“Nếu sợ thì đi về.” Fanta nói: “Đổi nghề qua làm búp bê BJD* không phải tốt hơn à? Mặt cậu rất hợp để lấy làm khuôn mẫu.”
*Búp bê BJD: viết tắt của Ball Jointed Doll, là một loại búp bê nghệ thuật được mô phỏng theo cơ thể người thật. Các khớp nối trên cơ thể BJD cho phép người chơi tạo bất kỳ tư thế nào cho búp bê: ngồi, đứng, vắt chân tay, múa, thậm chí cả các tư thế như tập yoga.
“Đằng nào cũng đến rồi… Hiệp hội Tâm Linh có tổng tám vị quản sự, không biết hôm nay sẽ gặp được mấy người, dù sao bình thường bọn họ cũng đều vướng việc việc trời nam đất bắc, chỉ có phó quản sự là thường xuyên có mặt ở đây thôi. Nếu chỉ có hai, ba người bọn họ thì có lẽ em có thể miễn cưỡng ứng phó.”
“Đừng lạc quan quá, cũng có khả năng sẽ gặp nhiều người hơn.”
“… Anh nói thử xem, liệu bọn họ có làm khó dễ một người tàn tật như em hay không?”
“Không phải cậu đã biết rõ câu trả lời rồi sao?”
Lâm Lạc Nhất đau khổ ngước mặt nhìn trần nhà nhưng bước chân vẫn không ngừng tiến về đằng trước.
Đi về phía gác xép, tiếng nhạc êm dịu phát ra từ máy ghi âm dần dần trở nên rõ ràng.
Lâm Lạc Nhất sóng vai cùng Fanta lên lầu, Fanta không kiêng nể gì nhanh chân đi lên đằng trước, Lâm Lạc Nhất tụt ở phía sau ngược lại trông vô cùng lo lắng, tâm trạng nặng nề, tay phải cầm tràng hạt đổ đầy mồ hôi lạnh, hồi hộp đến mức trên môi hiện đầy vết nghiến răng, quên cả cảm giác đau đớn khi đi bằng chân giả.
Cuối cùng cả hai cũng tìm được một căn phòng hoàn toàn khác biệt có cánh cửa làm từ thạch anh tím, trên cửa khắc họa những ký hiệu chiêm tinh lớn nhỏ không đồng đều với nhau.
Lâm Lạc Nhất yên lặng đứng trước cửa mười mấy giây rồi đột nhiên nhấc tay gõ cửa hai lần xong bước vào, vừa vào trong cậu như thể biến thành người khác - Sắc mặt bình thường, dáng đứng thẳng tắp, thậm chí ngay cả khí chất cũng biến thành lười biếng, thong dong.
Không gian bên trong cực kỳ rộng rãi, tại chính giữa gian phòng đặt một chiếc bàn dài hình chữ nhật, khăn trải bàn làm từ tơ lụa rủ xuống phía dưới.
Có tổng cộng tám vị bí ẩn ngồi theo thứ tự tại bàn, ăn mặc theo phong cách khác nhau, người thì mặc trường sam Trung Quốc, người thì khoác áo choàng mũ trùm, người thì diện trang phục Miêu Cương, bởi vì cái bàn rất rất nên ai cũng ngồi cách xa nhau.
Tất cả tám vị quản sự đều có mặt đông đủ, cảnh tượng hoành tráng này không khỏi khiến Lâm Lạc Nhất bị sốc.
Nhìn thấy Tiểu Lâm xuất hiện tại cửa ra vào, tất cả mọi người trong phòng đều sửng sốt trong giây lát, mặc dù không ai nhận ra khuôn mặt này nhưng tất cả đều cảm thấy quen mắt.
Ghế chủ tọa tại bàn dài không có ai ngồi, ngồi ghế tay trái bên cạnh là phó quản sự, ông ta đầu đội mũ chỏm, đeo kính tròn nhỏ, áng chừng khoảng tầm năm mươi tuổi, dáng người gầy gò, tay cầm quạt ngọc, trên vạt áo thêu hình một cây hải đường.
Người này tên là Hải Đường, được mệnh danh là Liễm Quang Thánh Thủ, ông ta cũng rất giỏi làm con rối và là phó hội trưởng của Hiệp hội Tâm Linh. Chỉ có mình ông ta là không tỏ ra kinh ngạc khi thấy Tiểu Lâm đến.
Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Lâm Lạc Nhất chậm rãi bước đến chiếc ghế trống duy nhất trên bàn dài rồi ngồi xuống, cảm giác cậu lúc này như đang đi trên mũi dao vậy.
“Chúc mọi người buổi tối tốt lành, cháu là Lâm Lạc Nhất, con trai thứ hai của Lâm Tùng Chiếu, do trong nhà xảy ra biến cố, bố mẹ anh trai lần lượt qua đời nên chỉ còn độc mình cháu kế thừa công việc kinh doanh của gia đình, rất mong được mọi người quan tâm.”
Một bà lão mặc đồ đen ngồi bên tay phải bàn dài để ý hai chân cậu, dường như cảm ứng được điều gì đó.
“Xin lỗi bà ạ.” Lâm Lạc Nhất cúi đầu xin lỗi, nhưng cũng không đứng dậy rời đi. Tôn bà bà không thích gỗ sét đánh, cau mày nhường ghế rồi ngồi vào chỗ khác cách thật xa.
“Đây là một Pháp sư hệ thực vật…” Lâm Lạc Nhất ra hiệu cho Fanta tới ngồi gần mình: “Tùy tùng của cháu.”
“Fanta.” Fanta đơn giản giới thiệu tên mình, tiện tay kéo chiếc ghế bên phải Lâm Lạc Nhất lại gần tạo ra tiếng ma sát chói tai trên mặt đất rồi ngồi xuống cạnh cậu, khuỷu tay anh chống lên tay vịn, hai chân dài ngồi bắt chéo, tư thế trông vô cùng thoải mái.
Thái độ của vị tùy tùng này còn kiêu ngạo hơn cả cậu chủ nhà mình, cứ như đang ngồi trên ghế giám khảo vậy.
Ở vị trí đối diện trên bàn, một người đàn ông khoác áo dài đội mũ trùm đen nhìn cậu chằm chằm, thế nhưng anh ta không những không có địch ý gì mà còn tỏ ra hiền hậu, từ lúc Tiểu Lâm đi vào là người này đã bắt đầu bật chế độ hóng drama, anh ta cũng là người đầu tiên đáp lại lời của Lâm Lạc Nhất: “Giống, giống quá, cứ như là đúc ra cùng một khuôn với Đại sư Lâm vậy. Ấy, mau rót thêm trà.”