Chương 9: Cướp ngang

“Giang tổng, sao anh cũng lên xe...?” Lê Mộc Tinh nhìn người đàn ông đang ngồi rất tự nhiên bên cạnh mình, ngữ khí có chút do dự.

Giang Dạ nhướng mày: “Tiết kiệm xăng.”

Tiết kiệm xăng?

Vẻ nghi hoặc trong mắt Lê Mộc Tinh càng sâu. Anh là người tiết kiệm đến vậy sao?

“Sao, cô không tin à?” Giang Dạ hỏi ngược lại.

Lê Mộc Tinh lắc đầu: “Không không... Ý tôi là, vậy rất tốt.”

Giang Dạ khóe môi khẽ cong, nói với tài xế: “Lái xe đi.”

Người tài xế đeo găng tay trắng, điềm tĩnh gật đầu.

Hai vị này gần đây bầu không khí không đúng lắm, nhưng với tư cách là một tài xế có đạo đức nghề nghiệp, anh ta tuyệt đối sẽ không có chút tò mò thừa thãi nào.

Chỗ này cách công ty giải trí của Lê Mộc Tinh không xa, hơn nửa tiếng sau đã đến dưới lầu.

Lê Mộc Tinh nói lời cảm ơn rồi xuống xe đi về phía công ty, đi được nửa đường thì bị chị Chu chặn lại.

Chị Chu nở nụ cười vui mừng, một bên còn nhìn ra ngoài: “Tốt lắm, em nghĩ thông suốt là được rồi.”

Lê Mộc Tinh hơi sững sờ, quay đầu nhìn lại, thấy xe của Giang Dạ vẫn chưa đi. Đó là chiếc xe thương vụ đời mới nhất của một thương hiệu cao cấp nào đó, nhìn là biết giá không hề rẻ. Hôm nay cô ngồi chiếc xe như vậy đến, chắc hẳn chị Chu đã nhìn thấy rõ ràng.

Có lẽ chị ấy nghĩ cô đã nói chuyện tốt với Lý Hạo, còn được xe riêng đưa đến công ty.

“Chị Chu, người đó không phải Lý Hạo.” Lê Mộc Tinh vừa đi vừa nói: “Vai nữ phụ mà chị nói e là tiêu rồi.”

“Không phải?” Nụ cười trên mặt chị Chu cứng lại, sau đó lại nhíu mày: “Sáng sớm nay, bên Lý tiên sinh đã báo tin, nói vai diễn không có vấn đề gì mà.”

“À?” Lê Mộc Tinh nghi hoặc.

Chị Chu cũng không biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì, sáng sớm nhận được điện thoại còn tưởng Lê Mộc Tinh đã “thu phục” được Lý Hạo. Nhưng mà... Nhìn chiếc xe bên ngoài cũng biết, dù không phải Lý Hạo cũng không sao.

Chị Chu quen làm việc nóng vội nên chỉ dặn dò Lê Mộc Tinh nếu có tài nguyên tốt thì tuyệt đối đừng bỏ qua.

Lê Mộc Tinh thở dài, trong lòng thầm đảo mắt. Dù sao không bao lâu nữa là giải hợp đồng rồi, giờ tạm thời cứ nhịn thêm chút nữa đi, hôm nay còn có việc nữa.

Buổi chụp quảng cáo diễn ra rất thuận lợi, nhưng khi cô chụp xong nhóm ảnh cuối cùng chuẩn bị rời đi thì đột nhiên có một nhân viên chạy tới.

Người nhân viên đó nói gì đó với chị Chu, sắc mặt chị Chu hiển nhiên tệ đi trông thấy, trong mắt tràn đầy lửa giận nhưng vì có nhiều người ở đó nên chỉ có thể nhịn. Nhưng Lê Mộc Tinh có thể nhìn ra, chị Chu đã sắp tức chết rồi.

Cô đứng dậy đi tới, vừa nghe loáng thoáng một câu thì người nhân viên đó đã rời đi rồi.

“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi.

Chị Chu nghiến răng nghiến lợi: “Con tiện nhân Chương Ninh Ninh đó, ả ta ỷ mình bây giờ bám được đại gia, công khai cướp hợp đồng quảng cáo rồi. Hôm nay em coi như phí công rồi, có người thế chỗ em rồi, hiểu không?”

Lê Mộc Tinh chớp chớp mắt, trong giọng nói cũng mang theo hai phần châm chọc: “Ý chị là, Chương Ninh Ninh này đến cướp ngang hợp đồng quảng cáo của em à? Cô ta có cần thiết phải làm vậy không, em cũng đâu có cản đường cô ta đâu nhỉ.”

Quảng cáo cô chụp hôm nay là của một thương hiệu thời trang tuổi teen khá nổi tiếng trong nước, đãi ngộ rất tốt, có thể nói là tài nguyên tốt nhất mà cô có thể nhận được gần đây. Kết quả, cô chụp cả ngày trời, bị cướp ngang rồi ư?

Hợp đồng cũng đã ký, phương án tuyên truyền cũng đã định, nhưng chỉ vì người ta có hậu thuẫn, mọi thứ đều có thể thay đổi.

Lê Mộc Tinh khẽ thở dài, cô từ nhỏ đã biết, mình chỉ có thể dựa vào bản thân và không thể so sánh với những người có quyền thế. Chuyện như thế này cô đã trải qua không ít rồi.

“Chị Chu, đi thôi.”