Chương 50: Sợ thú tính của em nổi lên

Mục Tinh Lan nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, giọng dịu dàng: “Không phải em nói chúng ta không hợp nhau sao?”

Không hợp? Thương Tòng Chi đối diện ánh mắt sâu thẳm như có điều ẩn ý của anh, lập tức nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày.

Đôi tai trắng nõn của cô đỏ ửng lên.

“Nhớ ra rồi à.” Ngón tay dài của Mục Tinh Lan vẫn đặt trên tóc cô, chậm rãi trượt xuống, khẽ kẹp lấy vành tai đỏ bừng, đầu ngón tay hơi thô ráp xoa nhẹ.

Đôi tai là nơi nhạy cảm của cô, Thương Tòng Chi suýt nữa khuỵu cả chân.

Cô còn chưa kịp giãy ra thì Mục Tinh Lan đã ghé sát, giọng nói mang theo ý cười khàn khàn đầy từ tính: “Đã nói là không hợp, vậy thì phải luyện tập nhiều một chút. Em sẽ sớm quen...”

Câu nói chưa hết, nhưng Thương Tòng Chi lại ngay lập tức hiểu phần sau là gì.

Quen với kích thước của anh.

Khốn kiếp. Tên đàn ông này đang trêu ghẹo cô?

Đôi mắt to tròn, đen láy và long lanh của Thương Tòng Chi trợn to nhìn anh: “Mục Tinh Lan!”

Mục Tinh Lan thấy đủ rồi thì thu tay, tránh chọc cô giận thật.

Hồi nhỏ đã khó dỗ, bây giờ còn khó dỗ hơn.

Anh thản nhiên thu tay lại, giọng dịu dàng: “Ngoan, đi ngủ trước đi, lát nữa anh vào với em.”

“Ai cần anh vào!” Thương Tòng Chi bực bội mở cửa phòng, dứt khoát nói: “Anh mau về nhà đi. Đừng có lấy lý do vớ vẩn kiểu chúng ta là vợ chồng thì phải sống chung. Người ta làm vợ chồng mà vẫn sống riêng đầy ra đấy, huống chi chúng ta chẳng có tí tình cảm nào!”

Mục Tinh Lan nhướn mày: “Nếu đã là vợ chồng không có tình cảm, thì chuyện hôm nay em hắt cả bát canh vào mặt người ta trong nhà hàng...” Anh biết cô gái nhỏ này mềm không ăn, cứng cũng không xong, nên sớm đã chuẩn bị sẵn chiêu đối phó.

“Anh cũng đành chịu thôi.”

“Dù sao anh chỉ giúp vợ có tình cảm xử lý hậu quả.”

Thương Tòng Chi: “...”

Chỉ trách năm đó cô quá mù quáng! Đúng là hồi xưa nhìn Mục Tinh Lan kiểu gì cũng như phủ thêm một trăm tám mươi lớp filter. Không thế thì sao không nhận ra bản chất của anh lại cẩu đến vậy chứ?

Dám uy hϊếp cô!

Hai người mắt đối mắt vài giây. Mục Tinh Lan mỉm cười nhàn nhạt: “Chi Chi, chúng ta có tình cảm không?”

Thương Tòng Chi nghiến răng nhẫn nhịn: “Có thể có.”

Ngay sau đó, Mục Tinh Lan kéo vali vào trong, quen đường quen nẻo đi thẳng vào phòng ngủ chính: “Tốt. Đi đóng cửa lại.”

Thương Tòng Chi đứng ở cửa ra vào hít sâu một hơi, rầm một tiếng đóng sập cửa lại.

May mà căn hộ này chỉ có một tầng, một nhà một thang máy, mà cách âm cũng tốt. Cho dù có "quẩy banh nóc nhà", hàng xóm trên dưới cũng không nghe thấy gì.

Thương Tòng Chi đứng ở cửa phòng ngủ nhìn anh ung dung nhét từng bộ đồ của mình vào tủ quần áo của cô. Bên cạnh dãy váy vóc rực rỡ, tinh xảo của cô, giờ đã chen chúc thêm cả loạt vest và sơ mi lạnh lùng của đàn ông.

Ngay cả kệ giày cũng bị chiếm nửa, toàn giày tây, sneaker, đủ kiểu giày đặt may theo số đo.

Thấy Mục Tinh Lan mở ra đúng cái ngăn tủ đựng nội y của cô, Thương Tòng Chi cuối cùng không chịu nổi nữa: “Đồ lót của con gái cũng là thứ anh có thể xem à? Tránh ra, để em tự cất!”

Cô bước nhanh đến, cầm mấy cái qυầи ɭóŧ nam được gấp gọn gàng từ tay anh, nhét thẳng xuống ngăn trống bên dưới cùng.

Đúng là phiền chết đi được! Đồ đàn ông thối tha!

Ngoài ra còn có một hộp đầy khuy măng sét, đồng hồ đeo tay, cà vạt các loại. Tất cả đều cần được sắp xếp vào vị trí.

Cuối cùng, Thương Tòng Chi đành phải nhường một nửa tủ đồ cho anh. Căn phòng vốn dĩ mang phong cách mộng mơ, tinh tế của con gái, giờ bị đàn ông bá chiếm một nửa, thô bạo mà xâm chiếm không gian của cô.

Vậy mà cái tên kia vẫn cứ cười dịu dàng như thể chẳng có gì xảy ra.

...

Mục Tinh Lan tắm xong, mặc đồ ở nhà bước ra. Thương Tòng Chi nhìn anh từ đầu đến chân, thế nào cũng thấy chướng mắt: “Giữa mùa hè mà anh còn mặc đồ dài tay, không thấy nóng à?”

Không biết bắt đầu từ khi nào, cô chưa từng thấy anh mặc áo thun hay quần đùi. Ngày nào cũng âu phục chỉnh tề, bày ra cái vẻ nghiêm túc giả tạo.

Còn kín đáo hơn cả tiểu thư khuê các thời xưa, như thể sợ người khác thấy được làn da trắng như ngọc của mình.

Mục Tinh Lan hơi khựng lại, thấy cô nói vậy nhưng không có ý dò xét, liền thong thả bước đến cạnh giường: “Ừ, sợ thú tính của em nổi lên.”

Tức muốn nổ tay!

Thương Tòng Chi siết chặt bàn tay mềm mại nhỏ nhắn. Quả thật, muốn đấm cho một phát quá!