Chương 46: Bảo kê

Khi Thương Tòng Chi ung dung, duyên dáng bước xuống lầu, Mục Tinh Lan cũng nhìn thấy cô.

Và cũng nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi cao ráo, ăn mặc thời thượng đang đi sau lưng cô.

Trong một nhà hàng riêng tư có độ bảo mật cao như vậy mà còn phải quấn người kín mít thế kia, ngoài sao nam ra thì còn là ai?

Ánh mắt anh hơi khựng lại, rồi lại dời ánh nhìn về phía Thương Tòng Chi.

Khi cô gái nhỏ nhà mình bước tới gần, Mục Tinh Lan vừa định lên tiếng, thì đã thấy cô tiện tay cầm lấy một bát canh còn sót lại trên bàn ăn bên cạnh, bàn đó chưa kịp dọn, bên trong là bát canh đã nguội, nổi một lớp dầu mỏng.

Ngay khi Thương Tòng Chi cầm bát canh lên, Mục Tinh Lan đã biết cô lại sắp giở trò.

Nhưng anh không ngăn cản.

Chỉ thấy Thương Tòng Chi bước thẳng đến trước mặt Tống Yên, môi đỏ mềm mại khẽ cong lên, nụ cười dịu dàng, giọng điệu lễ phép: “Cô Tống cũng đến ăn à?”

Thế mà lại chẳng thèm liếc mắt nhìn Mục Tinh Lan lấy một lần.

Tống Yên thấy Thương Tòng Chi đang cầm một bát canh, nét mặt hơi ngập ngừng liếc nhìn xung quanh, phát hiện trong sảnh lớn tầng một vẫn còn không ít khách dùng bữa.

Dù có chậu cây ngăn tầm mắt, nhưng cũng coi như là chốn đông người.

Cô ta không tin Thương Tòng Chi dám làm gì quá đáng.

Vì vậy, cô ta nở nụ cười dịu dàng đáp lại: “Đúng vậy, cô Thương...”

Chưa nói xong câu. Nụ cười trên mặt cô ta đã cứng đờ.

Chỉ một giây sau. Thương Tòng Chi thẳng tay hắt cả bát canh nguội ấy lên mặt Tống Yên. Giọng cô ngọt ngào mà lạnh lẽo: “Tặng cô một bát canh.”

“Cảm ơn cô Tống vì tối qua đã tiễn tôi lên hot search .”

Toàn bộ sảnh lặng ngắt như tờ.

Thư ký Tần thấy có đồng nghiệp định lao ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, lập tức chắn ngay trước mặt anh ta: “Đừng.”

Đồng nghiệp: “...”

Từ bao giờ mà thư ký Tần nhát gan thế này?

Thư ký Tần chẳng buồn để ý người khác nghĩ gì, giờ quan trọng nhất là, dựa theo tính cách của Mục Tổng, dù cô Thương có đập trời thành lỗ, anh cũng sẽ đứng cạnh đưa cho cái búa.

Bây giờ mà ra giúp Tống Yên thì chẳng phải công khai đối đầu với bà chủ tương lai à? Còn muốn tiếp tục lăn lộn trong công ty không đấy!

Người có thể vào được tập đoàn Mục thị, ai nấy đều là cáo già.

Thấy thái độ Mục Tổng thế kia, từng người một đứng im bất động.

Cứ thế trơ mắt nhìn mỹ nhân bị hắt cả bát canh.

Lúc này, gương mặt Tống Yên đầy canh, lớp trang điểm tinh xảo dưới lớp dầu mỡ thành ra nhem nhuốc nhếch nhác.

Gì mà mỹ nhân dịu dàng, gì mà nữ minh tinh hạng A quyến rũ nhất mạng xã hội, tất cả đều tan thành mây khói chỉ vì một bát canh.

“Aaa!”

Tiếng hét thất thanh của phụ nữ vang lên.

Lập tức khiến nhiều thực khách quay đầu nhìn sang.

Thủ phạm thì chẳng chút sợ hãi, vẫn mỉm cười như hoa: “Hình như cô Tống rất thích, có muốn tôi mời thêm bát nữa không?”

“Cô...”

Tống Yên được quản lý đỡ lấy, đầu ngón tay run rẩy, cả người ngập tràn uất ức và giận dữ.

Mà lúc này, ánh mắt của mọi người đã đổ dồn về phía họ.

Thương Tòng Chi lấy điện thoại ra, khẽ giơ lên lắc lắc: “Hình như mọi người đang chụp ảnh đấy.”

“Gương mặt này của cô Tống hơi bị xấu nha.”

Tống Yên tức đến mức ngực phập phồng liên hồi, toàn thân run rẩy, trông như thể sắp ngất đến nơi.

Người quản lý của Tống Yên phản ứng cực nhanh, lập tức cởϊ áσ khoác, che mặt cô ta lại: “Cô Thương, chuyện này chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua!”

Người đại diện của Tống Yên không giống gã Lương Chiếu Nguyên nửa mùa kia, mà là một trong những quản lý kỳ cựu nổi danh trong giới.

Cô ta vừa giữ cho Tống Yên bình tĩnh lại, vừa cố ý cao giọng nói: “Tống Yên với cô không oán không thù, vậy mà cô Thương lại hắt cả bát canh vào người Yên Yên, thật quá đáng.”

“Gương mặt của một nữ minh tinh quan trọng đến mức nào, lỡ như đó là canh nóng thì chẳng phải đã bị hủy dung sao?”

“Cô độc ác quá rồi đấy.”

Câu nói đó lập tức gán cho Thương Tòng Chi cái danh “độc ác”. Mục Tinh Lan không chịu nổi ai dám vu khống cô gái nhỏ nhà mình như thế trước mặt anh. Lông mày thanh tú khẽ chau lại, ánh mắt lạnh lẽo hơn hẳn.

Ngay sau đó, Thương Tòng Chi dửng dưng liếc anh một cái, ánh nhìn rõ ràng: Anh lo chuyện bao đồng làm gì?

Mục Tinh Lan nhìn cô như muốn nói: Anh có thể không lo sao?

Thư ký Tần khẽ nói: “Mục Tổng, có cần cho người dọn bớt không?”

“Dọn.”

Một chữ ngắn gọn đã thể hiện rõ anh sẽ đứng về phía ai.

Một bên là người được giới thiệu tới, muốn tranh vị trí đại diện thương hiệu mới của tập đoàn Mục thị. Một bên là cô gái nhỏ nhà mình.

Giữ ai đã quá rõ ràng.