“Đỉnh ghê, bảo Mục Tổng tăng lương cho anh đi!” Thương Tòng Chi chẳng tiếc lời khen: “Luật sư Bùi à, nhan sắc anh đúng là tỷ lệ thuận với năng lực luôn đấy. Làm ở công ty của Mục Tổng thiệt thòi cho anh quá, tôi đầu tư vốn cho anh, anh mở văn phòng luật riêng được không? Làm đối tác còn sướиɠ hơn đi làm thuê cho tư bản, với gương mặt này của anh, chưa tới một năm đã đủ sức cùng Mục Minh Triệt được gọi là hai đóa hoa vàng của giới luật Lộc Thành rồi đó!”
Mục Tinh Lan vừa bước ra cửa liền nghe thấy câu khen luật sư Bùi của Thương Tòng Chi.
Ánh mắt anh khẽ trầm xuống, nhưng gương mặt tuấn tú vẫn giữ nét ôn hòa, lễ độ: “Hôm nay làm phiền mọi người rồi. Chuyện đã xong xuôi, mọi người về nghỉ ngơi đi.”
“Không phiền, không phiền.”
Lời tiễn khách quá rõ ràng, chẳng ai không hiểu. Mọi người lần lượt thu dọn đồ đạc rời đi.
Đặc biệt là Tô Liễm, trước khi đi còn cố tình huých nhẹ vai Thương Tòng Chi một cái: “Có cần anh mang lên cho hộp bαo ©αo sυ không?”
“Mang cho em gái anh ấy!” Thương Tòng Chi trừng mắt lườm anh ấy.
Miệng chó không mọc được ngà voi!
Cô với Mục Tinh Lan sau này cần gì mấy thứ như bαo ©αo sυ chứ!
Chờ đến khi mọi người đã đi hết, Thương Tòng Chi cũng đứng dậy, nhìn về phía Mục Tinh Lan đang bước về phía cửa, tưởng anh cũng sắp rời đi nên rất tự giác: “Nhớ đóng cửa.”
Thân hình mảnh mai tựa nghiêng lên ghế sofa, đôi mắt xinh đẹp thoáng qua vẻ lười biếng, bộ đồ ở nhà rộng rãi không hề che đi được dáng người yêu kiều gợi cảm cùng phong thái đầy quyến rũ của cô.
Nghe thấy tiếng cửa đóng lại.
Cô thầm thở phào một hơi, cuối cùng cũng đi hết rồi.
Nào ngờ.
Giây tiếp theo.
Cô nghe thấy tiếng tách khe khẽ của ổ khóa xoay chốt, hàng mi dài khẽ run, ngẩng mắt lên thì bắt gặp bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông đang quay lại.
Sau khi khóa cửa xong.
Anh ung dung cầm điều khiển từ kệ, kéo rèm cửa sát đất lại.
Phòng khách vốn tràn ngập ánh nắng, trong chớp mắt chìm vào bóng tối.
Thương Tòng Chi chợt bật dậy khỏi sofa, sau vài giây thích nghi với bóng tối, cô thấy rõ bóng dáng người đàn ông đang từng bước tiến về phía mình.
Khoảng cách dần thu hẹp, đôi mắt cô nhìn chằm chằm gương mặt điển trai như điêu khắc của Mục Tinh Lan, hình ảnh ấy dần chồng khít với dáng vẻ năm xưa khiến cô rung động thuở mới biết yêu, ngũ quan tuấn tú, đường nét sắc sảo, hoàn mỹ đến mức không thật, như ảo ảnh nước gương trăng.
Cô sững người vài giây.
Anh đã tiến sát lại, bước chân không hề có dấu hiệu dừng lại, như thể đang từng bước chiếm lấy pháo đài.
Thương Tòng Chi theo bản năng rợn da gà, cổ họng như mắc nghẹn, nửa chữ cũng không nói nổi.
Ngay sau đó, cô thấy những ngón tay đẹp đẽ, thon dài, mạnh mẽ của Mục Tinh Lan lần lượt cởi từng chiếc cúc áo sơ mi từ trên xuống.
Giây kế tiếp.
Âm thanh kim loại từ khóa thắt lưng vang lên, rõ ràng như vang thẳng vào tai.
Rèm cửa được kéo kín không một khe hở, không chỉ cắt đứt hoàn toàn ánh sáng bên ngoài, mà đến cả âm thanh dường như cũng bị ngăn cách triệt để.
Bên tai chỉ còn tiếng tim đập không biết là của cô hay của anh.
Tấm lưng mảnh mai gầy gò của Thương Tòng Chi dán chặt vào tay vịn ghế sofa, người đàn ông tiến thêm một bước, cô lại lùi thêm một chút, cho đến khi không còn đường lui. Đầu ngón tay cô bấu lấy mép gối ôm, móng tay màu hồng nhạt ẩn ẩn trở nên trắng bệch vì siết chặt.
Giây tiếp theo, cánh tay dài của người đàn ông đã chống lên tay vịn, cả người cô lập tức bị bao vây trong vòng tay anh. Mùi tuyết tùng thoang thoảng phả tới, lẫn theo chút men rượu nhàn nhạt, phải thật gần mới ngửi thấy.
Thương Tòng Chi mím môi, cố giữ bình tĩnh ngẩng đầu nhìn vào mắt anh:
“Anh uống say rồi?”
Chiếc sofa da thật hình vòng cung rộng rãi và mềm mại, cơ thể cô theo đà sức nặng của người đàn ông mà gần như bị chìm sâu vào lớp đệm. Vừa ngẩng đầu lên, môi anh đã áp xuống, mang theo chút bá đạo.
Đầu tiên là cắn nhẹ vào vành tai trắng nõn của cô, giọng anh nhẹ nhàng khàn khàn: “Mũi thính thật, chỉ nửa ly tối qua mà cũng phát hiện ra.”
Thương Tòng Chi nghe giọng nói của anh, thân thể khẽ run lên, ánh mắt phủ lên một lớp hơi nước mỏng: “Mục Tinh Lan...”
“Gọi là anh.”
Hơi thở sâu đậm của người đàn ông từ vành tai trượt xuống khóe môi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi đang mím chặt rồi dần dần gia tăng lực đạo. Mục Tinh Lan như một thợ săn kiên nhẫn nhất, từng chút một điểm lên môi cô, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, an ủi và dụ dỗ, chỉ đợi cô buông lỏng một chút.