Chương 37: Một lũ chó thấy gió bẻ lái, vô dụng hết sức!

Những người đó Thương Tòng Chi đều quen, ngoài thư ký Tần, còn có luật sư Bùi, người từng đại diện cô kiện vụ phỉ báng lần trước.

Ai nấy đều mang theo laptop.

Cách một phòng khách, ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn thâm trầm như phủ sương lạnh đầu sớm mai của người đàn ông kia.

“Sao anh lại đến đây?” Hàng mi dài của Thương Tòng Chi khẽ run, cô là người dời mắt trước, mấy ngón tay hơi cứng đờ động đậy, kéo chiếc khăn tắm khỏi mái tóc còn ướt.

Ánh mắt Mục Tinh Lan rơi lên mái tóc đen bóng vì thấm nước của cô, vài bước đã bước đến trước mặt, đặt lại khăn lên đầu cô rồi nhẹ nhàng lau: “Sao không sấy khô tóc rồi hẵng ra?”

“Em làm gì còn thời gian.” Thương Tòng Chi định gạt tay anh ra.

Nhưng ngay giây sau, cổ tay cô đã bị người đàn ông kia nắm chặt, kéo thẳng vào phòng ngủ chính: “Sấy tóc trước.”

“Này.” Chuyện đang cháy tới nơi mà còn bắt đi sấy tóc!

Sức cô không bằng Mục Tinh Lan, đành liếc mắt cầu cứu về phía Tô Liễm.

Tô Liễm giả vờ như không thấy gì.

Cả phòng khách đông người, vậy mà im phăng phắc như gà, ai nấy đều vùi đầu làm việc, vờ như không thấy gì hết.

Thương Tòng Chi: “...”

Một lũ chó thấy gió bẻ lái, vô dụng hết sức!

Trong phòng.

Thương Tòng Chi ngồi trước bàn trang điểm, từ gương rõ ràng nhìn thấy người đàn ông phía sau đang cúi đầu, chăm chú sấy tóc cho cô.

Bàn tay trắng trẻo, thon dài đang quấn lấy một lọn tóc đen nhánh, sắc đen và trắng tương phản rõ rệt, lẽ ra là một cảnh tượng dịu dàng ấm áp, nhưng lại có thêm vài phần mị hoặc đến kỳ lạ.

Cô khẽ hé đôi môi đỏ mọng định nói gì đó.

Nhưng tiếng máy sấy “ù ù” không ngừng, hoàn toàn không thể lên tiếng.

Cô đành nhẫn nại ngồi yên, để mặc Mục Tinh Lan giúp mình sấy khô tóc.

Từ lúc vào phòng đến giờ, anh chưa nói với cô một câu nào.

Cuối cùng cũng sấy xong, căn phòng trở lại yên tĩnh.

Thấy anh điềm nhiên cầm lấy lược định chải tóc cho mình, Thương Tòng Chi không nhịn nổi nữa: “Mục Tinh Lan, rốt cuộc anh đến đây làm gì?”

“Tới để hỏi tội à?”

“Anh thực sự tin người phụ nữ trong video là em sao?”

Cho dù là vậy, cũng không cần kiểu tra tấn ngọt ngào này chứ? Toàn thân cô nổi cả da gà, cứ có cảm giác anh đang chải tóc mình mà trong đầu lại nghĩ tới chuyện bóp cổ cô cho hả giận.

Mục Tinh Lan trầm mặc nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước lạnh, lặng lẽ không gợn sóng.

Thương Tòng Chi nôn nóng muốn ra ngoài bàn chuyện đối sách, kéo anh ngồi xuống bên cạnh, mở máy tính bảng lên video đã lưu sẵn: “Anh nhìn đi.”

“Cô ta giống em chỗ nào?”

“Làn da còn chẳng đẹp bằng em, anh nhìn cánh tay đi, còn có cả lông tay nữa! Em mà có thứ thô kệch như thế à?”

Thương Tòng Chi đưa cánh tay trắng ngần, mịn màng như ngó sen ra trước mặt anh: “Anh nhìn tay em đi, đừng nói là lông tay, ngay cả lỗ chân lông cũng chẳng thấy đâu!”

Mục Tinh Lan khẽ rủ mi mắt, im lặng không nói gì.

Ánh nhìn anh dừng lại trên làn da trắng nõn như ngọc dưới mắt mình, mơ hồ còn tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ.

“Còn nữa, khi cô ta ngửa đầu lên, cái cằm nhọn như dao ấy, nhìn là muốn đâm người ta chết luôn.”

Cô kéo tay Mục Tinh Lan đặt lên chiếc cằm nhỏ xinh tinh tế của mình rồi kết luận chắc nịch: “Chẳng giống chút nào hết!”

“Dân mạng mù, chẳng lẽ anh cũng mù theo?”

Câu cuối cùng cô nghiến răng nghiến lợi nói ra, rồi vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, giấu đi sự tủi thân vô thức vừa trào lên.

Mục Tinh Lan cảm nhận được sự mượt mà nơi đầu ngón tay mình chạm vào, khóe môi khẽ cong lên một đường cung nhẹ.

Cô nói rất đúng.

Một người như thế sao có thể so với một đầu ngón tay của cô gái nhà anh chứ.

Ánh mắt Mục Tinh Lan đảo qua khung hình đang dừng lại ở đoạn người phụ nữ kia ngửa đầu đạt cao trào, ngón tay siết lấy vai Lương Chiếu Nguyên.

Anh chậm rãi nắm lấy tay Thương Tòng Chi.

Ngón tay anh vì thường xuyên cầm bút nên có vết chai mỏng, giờ đang đùa nghịch bàn tay mềm mại không xương của cô gái, cuối cùng anh cũng mở miệng, nói câu đầu tiên kể từ lúc vào phòng: “Anh biết không phải em.”

“Cái đó còn cần phải nói sao?”

Người có mắt đều nhìn ra không phải cô.

Không đúng. Thương Tòng Chi chớp mắt, chợt nhận ra điều gì đó: “Ý anh là gì?”

Đã biết không phải cô, vậy tại sao từ nãy đến giờ cứ mang bộ mặt nhẫn nhịn giận dữ thế kia?

Thương Tòng Chi từ nhỏ đã lớn lên cùng Mục Tinh Lan, không chỉ anh hiểu rõ tính cô, cô cũng rất hiểu anh.