Chương 26

Nhưng đối phương dường như rất bận, sau khi nói những lời này liền nói với cậu: “Em ở đây chờ trước đi, Cát Kỳ sẽ đến rất nhanh. Tôi phải đi làm, nếu có chuyện gì có thể gọi điện thoại cho tôi, kể cả tôi đang phẫu thuật cũng có y tá giúp nghe.”

“Vâng.”

Tô Đường gật đầu, nhìn đối phương rời đi.

Quả nhiên, chỉ vài phút sau khi đối phương rời đi, Cát Kỳ đã đến. Đến nơi, Cát Kỳ bảo cậu đưa thẻ bảo hiểm y tế ra, giúp cậu đăng ký khám và viết một đống phiếu xét nghiệm, rồi bảo cậu đi làm xét nghiệm. Cát Kỳ còn nói thời gian cậu khám coi như tốt, trễ hơn chút nữa thì không xét nghiệm được giá trị NT rồi.

Tô Đường cầm một đống phiếu xét nghiệm trên tay, vô hồn nghe các danh từ chuyên môn, trong lòng nghĩ sao mà cậu kém quá, nhiều thứ như vậy mà đều không hiểu.

Cậu ôm một đống phiếu xét nghiệm đi ra ngoài chuẩn bị làm xét nghiệm thì đồng hồ đã điểm 8 giờ, các bác sĩ trong bệnh viện đều đã bắt đầu đi làm.

Cậu đi rút máu, xét nghiệm nướ© ŧıểυ, siêu âm sàng lọc giá trị NT trước. Chờ làm xong một loạt xét nghiệm đã là 10 giờ, cậu đói đến mức không thể chịu nổi, huyết áp thấp khiến đầu óc choáng váng, mắt hoa. Hiện tại, chỉ có đồ ăn mới là “mẹ ruột” của cậu.

Cậu xem giờ, quyết định đi ăn trước một bữa rồi mới đến tìm Cát Kỳ để xem kết quả xét nghiệm. Nhưng ăn món gì lại là một vấn đề khó khăn.

Hiện tại cậu muốn ăn rất nhiều thứ, nhưng khi thật sự nghĩ đến việc ăn thì lại cảm thấy ghê tởm, đành phải tùy tiện tìm một nơi mà cậu cảm thấy còn sạch sẽ, vệ sinh để vào ăn.

Sau khi ăn sáng xong, tạm thời vẫn ổn. Cậu đi đến chỗ Cát Kỳ để xem kết quả. Nhưng vừa đến nơi, cậu đã cảm thấy dạ dày chao đảo.

Thức ăn vừa ăn vào chưa tiêu hóa, nước chua trào ngược lên. Khi Cát Kỳ gọi cậu vào khám, cậu đã bắt đầu nôn khan, lại như thường lệ không nôn ra được gì, chỉ là khó chịu.

Cậu khó khăn đặt tờ siêu âm lên bàn Cát Kỳ, sau đó che miệng nôn khan mà không ra gì, nuốt vào cũng không được, cứ dở dở ương ương, quả thực khó chịu chết đi được.

Khi cậu cuối cùng cũng chịu đựng được cảm giác khó chịu đó, Cát Kỳ đã xem xong kết quả xét nghiệm của cậu, hỏi: “Cậu ổn không?”

“Bây giờ thì ổn rồi.” Tô Đường nói: “Nhưng mỗi lần ăn cơm xong hoặc ngửi thấy một số mùi khói dầu là lại rất khó chịu.”

“Không sao, chịu đựng một chút.” Cát Kỳ an ủi: “Thường thì vài tuần nữa phản ứng ốm nghén sẽ kết thúc, cậu sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.”

“...Vâng.”

Các bác sĩ đều nói như vậy, cậu thành tâm hy vọng là như vậy.

Nói xong chuyện này, Cát Kỳ cầm kết quả xét nghiệm của cậu nói: “Các kết quả đều rất tốt, giá trị NT cũng bình thường, thai nhi hiện tại phát triển tốt. Cậu còn trẻ, trên người không có mấy căn bệnh nhỏ lặt vặt. Chỉ cần tuân thủ dặn dò của bác sĩ và khám thai định kỳ, thông thường đều có thể sinh nở khỏe mạnh.”

Tô Đường thở phào nhẹ nhõm, không kìm được hỏi: “Mấy căn bệnh nhỏ lặt vặt là gì ạ?”

“Một số người sẽ có suy giáp, u xơ tử ©υиɠ, nang thận sưng tấy...một số căn bệnh nhỏ không có vấn đề gì lớn nhưng cần phải theo dõi.” Cát Kỳ nói với cậu: “Nhưng cậu hoàn toàn không có những thứ này, cứ yên tâm đi.”

Lần này Tô Đường thật sự yên tâm rồi.

“Nhưng mà...” Cát Kỳ đột nhiên chuyển chủ đề, lại nói: “Mặc dù cậu không có những tật xấu đó, nhưng cũng không thể thiếu cảnh giác. Khi mang thai không cần tẩm bổ, chỉ cần ăn uống bình thường, cân bằng dinh dưỡng là được. Gã Yến Hoài Tư kia hẳn cũng rất chuyên nghiệp về mặt này, cậu có thể nghe theo sự sắp xếp của anh ta. Ngoài ra, khi mang thai cũng cần chú ý vận động hợp lý, đi lại nhiều, không nên ăn những đồ có chỉ số đường huyết cao. Sự thay đổi đường huyết đột ngột dễ gây ra buồn nôn, nôn mửa khi ốm nghén, cũng dễ bị tiểu đường thai kỳ, dẫn đến thai nhi quá lớn, cậu sẽ rất vất vả ở giai đoạn cuối thai kỳ, đồng thời cũng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường tuýp 2 cho thai nhi trong tương lai.”