Cát Kỳ thanh toán tiền rồi đi ra ngoài quán bar, nhắn một tin cho Yến Hoài Tư: Ngày mai đi làm phải kể cho tôi nghe đã có chuyện gì xảy ra.
Sau khi ngồi xuống cùng Yến Hoài Tư, Tô Đường cứ cúi đầu nhìn ly rượu của mình. Cậu không biết phải nói gì, mặt nóng bừng, tim đập thình thịch. Cậu không dám nhìn đối phương, ngay cả tay chân cũng không biết phải đặt ở đâu, sợ làm sai gì đó sẽ mất điểm trong mắt anh.
Nhưng cứ cúi đầu mãi cũng không phải cách hay. Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, liền thấy người đối diện đang giữ một vẻ mặt lạnh lùng, đặc biệt lạnh băng.
Cậu hoảng hốt, lắp bắp hỏi: “Em, em có làm gì sai không ạ?”
Sao vẻ mặt anh lại lạnh lùng như vậy.
Yến Hoài Tư cụp mắt, im lặng một lúc rồi nói: “Không liên quan đến em.”
“Tôi tên là Yến Hoài Tư.”
“À, à...” Không biết có phải vì uống hơi nhiều rượu không, Tô Đường cảm thấy đầu óc mình không thể suy nghĩ được, không biết phải trả lời thế nào.
Đối phương trông rất lạnh lùng, thật khó giao tiếp.
Tuy rằng cậu thích kiểu người như thế này, nhưng chưa từng nói chuyện cụ thể, lại thêm bản tính không phải người hướng ngoại, giờ cậu thật sự mắc “bệnh sợ giao tiếp”, không biết nên nói gì.
Thấy vậy, Yến Hoài Tư nhẹ nhàng hỏi: “Em tên là gì?”
“A, em, em tên Tô Đường.”
Vừa nói xong, Tô Đường đã hối hận vô cùng. Cứ hễ căng thẳng là cậu lại không biết nói năng sao cho rõ ràng, tật nói lắp này bao giờ mới sửa được đây.
Yến Hoài Tư nghe thấy cái tên này, rồi nhìn chằm chằm vào mặt Tô Đường một lúc lâu, sau đó nói: “Đừng căng thẳng.”
Nhưng điều đó chẳng có tác dụng gì, Tô Đường cảm thấy ruột gan mình đang thắt lại.
Trong lúc căng thẳng, cậu không biết phải làm gì, chỉ biết cầm ly cocktail trên bàn lên uống tiếp. Mùi rượu trên người cậu càng lúc càng nồng.
Yến Hoài Tư hơi nhíu cậu, nhưng không nói thêm gì. Anh chỉ đợi Tô Đường uống xong rồi mới hỏi: “Vì sao lại tìm tôi?”
Lần này, Tô Đường đã uống cạn ly cocktail. Cậu nghĩ mình chưa say, nhưng thật ra hơi men đã ngấm sâu, điển hình của một con ma men.
Đôi mắt cậu mơ màng. Tuy đã không còn căng thẳng như trước, nhưng nói chuyện đã bắt đầu không kiểm soát được, miệng cứ thao thao bất tuyệt.
“Vì em thích khuôn mặt của anh.” Tô Đường chống tay lên đầu nói: “Em thấy anh thực sự rất đẹp trai, mọi đường nét đều hợp gu của em.”
Yến Hoài Tư dường như không có phản ứng gì đặc biệt, thậm chí biểu cảm cũng không thay đổi, chỉ tiếp tục hỏi: “Vậy nên em rủ tôi uống rượu?”
“Đúng là muốn rủ anh uống rượu.” Tô Đường thừa nhận thẳng thắn: “Thật ra, chủ yếu là muốn nhìn gần mặt anh và nói chuyện với anh. Nhưng em không giỏi ăn nói, cũng chẳng biết nên nói gì.”
Yến Hoài Tư không thấy lạ về điều đó, chỉ hỏi: “Em có hay đến đây không?”
“Lần đầu tiên.” Tô Đường nói: “Tối nay em chỉ muốn một lần làm liều, trải nghiệm cái gọi là tình một đêm ở quán bar. Không ngờ lại thật sự gặp được một người mà mọi thứ đều hợp gu thẩm mỹ của em như anh.”
Người say thì không thể kiềm chế miệng mình, trở nên lải nhải.
“Lúc đầu em ngồi ở kia vừa xấu hổ vừa chán nản, nghĩ rằng chuyện tình một đêm ở quán bar chỉ là mấy câu chuyện bịa. Nhưng khi thấy anh, em lại cảm thấy chuyện tình một đêm ở quán bar không lừa em.”
Không biết Tô Đường đã nói gì, biểu cảm của Yến Hoài Tư dường như đã dịu lại một chút, anh tiếp tục hỏi: “Vậy theo em, tình một đêm rốt cuộc là gì?”
“Nói đến cái này.” Tô Đường cười, nụ cười có chút ngượng ngùng. Bản tính cậu rất nhút nhát, hiếm khi cười trước mặt người lạ. Ngược lại, khi ở một mình, lướt mạng và đọc bình luận, đôi khi cậu còn cười thành tiếng, nói quá lên thì có khi còn lăn lộn dưới đất.
Nhưng hôm nay cồn đã làm cậu bạo dạn hơn. Cậu cười với Yến Hoài Tư, ban đầu định giấu đi những ảo tưởng, những suy nghĩ nhạy cảm của mình trước khi đến đây. Thế nhưng không hiểu sao đầu óc lại không thể kiểm soát miệng, cậu nói thẳng ra: “Thật ra em thấy độc thân mãi đến bây giờ rất cô đơn, có lẽ nên thử tình một đêm, có một trải nghiệm khác biệt trong đời, cũng muốn có chút đam mê...”