Chương 9

Tô Đường thất vọng nằm lại trên giường, vô tình thấy tờ giấy Yến Hoài Tư để lại. Trên đó quả thật có tên và một dãy số điện thoại. Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, rất phóng khoáng và đẹp.

Thế nhưng, dãy số này đối với Tô Đường giống như chiếc hộp Pandora. Nếu không mở ra thì mãi mãi sẽ không biết có chuyện gì xảy ra. Có lẽ đối phương để lại một số không dùng, hoặc nếu cậu thêm vào thì cũng sẽ không nói chuyện.

Tô Đường nghĩ, nếu cậu cố gắng thêm bạn, chỉ khiến cậu thất vọng hơn mà thôi.

Vậy thì thôi đi. Hãy để chuyện hôm nay kết thúc ở đây. Cậu đã thành công hẹn được người có vẻ ngoài hoàn hảo trong lòng mình, nghĩ thế nào cũng không lỗ. Cho đến bây giờ, đây cũng được xem là một kỷ niệm đẹp.

Cứ kết thúc khi mọi thứ còn đang tốt đẹp.

Tô Đường bình tĩnh nghĩ, nhưng trong lòng luôn có một nỗi hụt hẫng và buồn bã khó tả.

Có lẽ là cậu đã đòi hỏi quá nhiều.

Hơn hai tháng sau.

Tô Đường vẫn luôn có thói quen tập thể hình. Đôi khi công việc bận rộn thì cậu sẽ quên mất, nhưng khi rảnh rỗi lại tập bù.

Gần đây cậu đã bận rộn hơn một tháng với khâu hậu kỳ của một bộ phim mạng, nên số lần tập gym giảm đi rất nhiều. Đến khi công việc xong xuôi, cậu có thời gian đi tập trở lại thì đột nhiên phát hiện cơ bụng trên bụng mình đã gần như biến mất, thay vào đó là một lớp mỡ mềm mềm.

Tô Đường vốn có dáng người khá ổn. Tuy không đẹp và có cơ bụng rõ như Yến Hoài Tư, nhưng bụng cậu cũng chẳng hề có chút mỡ thừa, sờ kỹ còn cảm nhận được cơ bụng.

Giờ thì cơ bụng đâu chẳng thấy, lại biến thành bụng mềm mềm toàn thịt.

Cậu hoảng hốt, vội vàng sờ kỹ hơn, lúc này mới phát hiện không phải là cơ bụng biến mất hoàn toàn, mà là mỡ bụng đã tăng lên, khiến cậu gần như sờ không thấy cơ bắp nữa.

Chắc là do dạo này làm ngày làm đêm, không có thời gian tập gym, chỉ ăn cơm hộp nên mới ra nông nỗi này. Tô Đường lập tức quyết định sẽ tăng cường đến phòng gym đổ mồ hôi như mưa, nhanh chóng loại bỏ mỡ thừa.

Nhưng không ngờ, hơn mười ngày sau, không những mỡ thừa không giảm, bụng cậu còn to hơn, thịt mềm hơn. Khi nghiêng người đứng trước gương, cậu còn thấy bụng mình hơi nhô ra.

...Sao lại trông giống mang thai thế này?

Ý nghĩ này như một tia sét đánh ngang đầu, khiến cậu lập tức nhớ đến căn bệnh nhỏ, hiếm gặp nhưng chẳng đáng kể trong cơ thể mình, cậu có thể mang thai.

Mấy tháng trước cậu còn từng có quan hệ X. Tính ra thời gian thì vừa khớp.

Nhưng lúc đó có dùng bao, mà bao là chính cậu mua, lại còn bóc ra tại chỗ, người kia cũng không thể gian lận...

Khoan đã.

Cậu vội nhảy xuống giường, lục hai cái bao còn lại trong ngăn tủ đầu giường, lấy một cái đem ra vòi nước hứng thử.

Má ơi, rò nước!

Cậu trợn tròn mắt nhìn bao bị rò, vứt ngay xuống, rồi cầm điện thoại tìm shop bán để tính sổ.

Kết quả khi đang tìm đơn hàng, cậu chợt phát hiện: Hình như chỗ mình mua không phải cửa hàng chính hãng, mà là một shop lạ hoắc, chuyên bán linh tinh, trông cũng chẳng chính quy gì.

Tô Đường:...

Nghĩ lại, hôm đó cậu thấy giá rẻ, lại còn quảng cáo “dùng thử u trước” gì đó, ba cái chỉ có 5,9 tệ, nên mua luôn. Giờ mở lại lịch sử mua sắm mới biết đó không phải gian hàng chính hãng, mà là một cửa hàng “trời ơi đất hỡi” không ai biết tên.

Cậu tức giận mở mục đơn hàng, tìm đến chăm sóc khách hàng, chuẩn bị mắng cho một trận.

Bao kém chất lượng như thế này chẳng phải muốn hại người sao!

Tô Đường: “Tôi muốn khiếu nại! Cái gì mà chất lượng bao rác rưởi, rò nước hết!”

Chăm sóc khách hàng: “Thân yêu ơi, bên tôi rất xin lỗi, nhưng sản phẩm anh đã ký nhận hơn 30 ngày, quá thời hạn bảo hành sau bán, nên bên tôi không thể hỗ trợ được nữa.”

Tô Đường: “?”

“Đấy là vấn đề chất lượng của các người, còn không chịu bảo hành à? Bαo ©αo sυ bị rách đấy!”