Chương 8

Tô Đường căng thẳng đến mức suy nghĩ lung tung, cho đến khi thấy Yến Hoài Tư bước ra từ phòng tắm. Dưới chiếc áo choàng tắm, đường nét cơ bắp ẩn hiện...

Cậu hoàn toàn cảm thấy vì vẻ đẹp đàn ông này mà sự bốc đồng của mình là xứng đáng.

Tô Đường cũng đi tắm. Khi cậu bước ra, Yến Hoài Tư đã trải sẵn ga giường dùng một lần, đang ngồi ở mép giường cúi đầu nhắn tin.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ, ánh sáng mờ ảo chiếu lên sườn mặt Yến Hoài Tư, tạo ra một chút bóng đổ, khiến ngũ quan của anh càng thêm sắc nét và quyến rũ.

Khi cậu bước ra liền thấy Yến Hoài Tư bỏ điện thoại xuống, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.

Tô Đường như bị vẻ đẹp mê hoặc, không thể cưỡng lại mà đi đến ngồi bên cạnh Yến Hoài Tư.

Yến Hoài Tư hơi ngẩng đầu lên, đặt một nụ hôn lên trán Tô Đường.

Nụ hôn đó giống như một ngọn lửa, hoàn toàn đốt cháy hormone trong cơ thể Tô Đường.

...

Cậu chỉ nhớ mình đã rất kích động, rất điên cuồng. Không biết bao lâu sau khi kết thúc, cậu vẫn thở hổn hển, mãi không thể bình tĩnh lại.

Yến Hoài Tư nằm bên cạnh, cậu nghe anh hỏi: “Ổn không, có đau không?”

“...Ổn ạ.”

Thật ra rất đau, nhưng đối mặt với khuôn mặt mình thích như vậy, cậu không thể nói ra. Thậm chí còn muốn làm thêm lần nữa.

Chủ yếu là vì khuôn mặt này mang lại cảm giác quá tuyệt vời.

Đúng lúc không khí đang mặn nồng, có lẽ sắp “hiệp hai”, thì điện thoại của Yến Hoài Tư reo lên.

Anh lập tức ngồi dậy, để lộ phần ngực trần và cơ bụng săn chắc.

Tô Đường không kìm được mà nuốt nước miếng trước thân hình Yến Hoài Tư, nhưng chưa kịp để nước miếng chảy ra thì cậu thấy vẻ mặt Yến Hoài Tư trở nên nghiêm túc. Anh nói nhỏ: “Được, tôi biết rồi, đến ngay đây.”

Trong lòng Tô Đường dâng lên một cảm giác bất an.

“Xin lỗi.” Yến Hoài Tư xoay người xuống giường, vội vàng mặc quần áo. Vừa mặc anh vừa nói: “Có một bệnh nhân gặp chuyện cần cấp cứu, tôi phải đi ngay.”

Tô Đường ngạc nhiên nhìn động tác của anh. Yến Hoài Tư mặc xong quần áo, quay lại nhìn Tô Đường một cái, dường như suy nghĩ một lát, cầm lấy giấy bút trên tủ đầu giường viết xuống một dãy số, rồi nói: “Đây là thông tin liên hệ của tôi, em có thể thêm.”

Nói xong, anh nhanh chóng rời đi.

Chỉ trong chớp mắt, căn phòng vốn dâng trào cảm xúc giờ chỉ còn lại một mình Tô Đường. Hơi ấm trong không khí dần tan biến, lòng cậu cũng lạnh đi.

Tốc độ Yến Hoài Tư rời đi nhanh đến mức khiến Tô Đường không kịp chuẩn bị tâm lý. Ngay lúc đang nồng thắm như vậy mà người kia đã đi rồi.

Không biết có phải rượu đã tan, hay cảm giác đam mê dần biến mất, chuyển sang trạng thái bình thường mà cậu cảm thấy trống rỗng và thiếu thực tế.

...Có bệnh nhân cần cấp cứu sao?

Đây là một chuyện nghe có vẻ rất xa vời với cuộc sống của Tô Đường, xa đến mức cậu không dám tin.

Sao lại trùng hợp thế, cậu hẹn một người, đối phương lại vừa khéo là bác sĩ, vừa khéo sau khi “xong việc” lại nhận được điện thoại cấp cứu bệnh nhân? Nghe cứ như kịch bản đã được sắp đặt sẵn, gọi điện thoại đúng lúc để tìm cớ rời đi.

Tuy chuyện này có khả năng là thật, nhưng Tô Đường vốn là một người bi quan và tự ti. Cậu luôn suy đoán mọi việc theo chiều hướng xấu nhất, và cho rằng đây chỉ là một cái cớ, một cái cớ để thoát khỏi cậu. Dù được ngụy tạo rất khéo léo, nhưng thực ra chỉ là để cả hai có một lối thoát lịch sự mà thôi.

Tô Đường vẫn nhớ vẻ mặt lạnh lùng của đối phương ở quán bar, chắc là anh không thích cậu, và không hài lòng với chuyện vừa rồi nên mới chọn rời đi.

Còn chuyện vừa rồi thì sao...

Được rồi, tuy sau đó cũng không tệ, nhưng lúc bắt đầu cậu thực sự rất căng thẳng, người cứng đờ. Yến Hoài Tư liên tục bảo cậu thả lỏng, nhưng cậu vẫn cứ gồng mình. Có lẽ trải nghiệm không tốt, nên đối phương không muốn tiếp tục nữa.