Chương 5

Theo như Cát Kỳ được biết, anh chàng này vẫn độc thân, chưa từng yêu ai, không biết là do yêu cầu quá cao hay có lý do gì khó nói.

Tóm lại, những người tỏ tình với Yến Hoài Tư đều nhận được một "tấm thẻ bạn tốt".

Có lẽ vì ngoại hình quá xuất sắc, Yến Hoài Tư vẫn nhận được những lời mời làm quen trong quán bar.

Nhìn kìa, lại có một người đến nữa kìa?

Cát Kỳ thấy một cậu nam sinh trông rất trẻ con đang tiến về phía Yến Hoài Tư, vẻ mặt vừa lo lắng vừa táo bạo, ánh mắt mơ màng, trông như đã say. Rượu vào lời ra, cậu đang đi lên "tặng đầu" đây mà.

Yến Hoài Tư rất ghét người say xỉn và không thích người lạ đến gần, cả bệnh viện đều biết chuyện này.

Cát Kỳ có chút đau lòng cho cậu nam sinh trẻ tuổi này. Nhìn đã biết cậu không quen tiếp cận người khác. Chắc hẳn phải nhờ cồn mới có đủ dũng khí. Nếu bị từ chối, không biết bao lâu sau cậu mới đủ can đảm bước thêm một bước nữa.

“Chào anh, xin hỏi anh có thể cùng em, cùng em...” Tô Đường nói được nửa câu thì cảm thấy lưỡi mình líu lại, hoàn toàn không biết nên nói gì. Trong một phút bốc đồng, cậu liền nói: “Cùng uống rượu, được không?”

Cát Kỳ: “...”

Anh ta không dám nhìn thẳng, một "ma mới" non nớt như thế này, anh ta thật sự không đành lòng nghe thấy tiếng cậu bị từ chối.

“Được.”

“Ai, lại là “không được” nữa rồi...”

...

Khoan đã, gì cơ?

Anh ta nghe không lầm chứ? Hình như câu trả lời là được. Thật sự đồng ý ư?

Là anh ta điên rồi hay thế giới này điên rồi.

Cát Kỳ ngồi trên ghế, nghi ngờ có phải mình bị ảo giác không.

Nhưng sự thật chứng minh Cát Kỳ không hề bị ảo giác. Yến Hoài Tư thật sự đã đồng ý, không chỉ đồng ý mà còn đi theo cậu nam sinh kia đến chỗ cậu ngồi.

Cát Kỳ cảm thấy mình không ổn rồi.

Chuyện gì thế này? Có biết bao nhiêu người không thể "cưa đổ" Yến Hoài Tư, vậy mà anh lại đồng ý đi với một người lạ sao?

Nơi này rốt cuộc có chuyện gì mà anh ta không biết vậy?

Cát Kỳ cảm thấy anh ta phải xem cho hết vở kịch này, phải hóng cho ra cái dưa này.

Anh ta nghĩ bụng, dứt khoát không giữ sĩ diện nữa, cầm ly rượu đi đến ngồi cạnh Yến Hoài Tư để nghe ngóng.

Nào ngờ, anh ta còn chưa kịp đến nơi thì không biết từ lúc nào Yến Hoài Tư đã phát hiện ra hành tung của anh ta. Anh ngẩng đầu nhìn anh ta với ánh mắt lạnh như băng.

Cát Kỳ: “...”

Anh ta có cảm giác nếu hôm nay mà đi qua ngồi xuống, sau này sẽ bị trả thù. Nghĩ đến cả hai cùng làm trong một bệnh viện, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, thôi thì bỏ đi.

Hay là, cái dưa này, đừng hóng tại chỗ nữa.