Tuy nhiên, Yến Hoài Tư không định vạch trần lời nói dối vụng về này của Tô Đường. Anh muốn xem đối phương định làm gì.
Anh phối hợp trả lời: “Chấn động não nhẹ thường sẽ tự thuyên giảm trong vòng ba ngày. Lúc đó cậu có nằm viện không, có chụp CT đầu không, kết quả thế nào?”
Tô Đường lúc này đã cưỡi lưng hổ, chỉ đành cứng họng tiếp tục bịa chuyện: “Lúc đó không nằm viện, có chụp CT đầu, mọi thứ đều bình thường.”
Yến Hoài Tư: “Chấn động não thường sẽ không tái phát. Nếu lại xuất hiện tình trạng tương tự, tôi khuyên cậu nên đến bệnh viện khám.”
Tô Đường nhìn chằm chằm câu trả lời trên màn hình.
Nếu Yến Hoài Tư là người lăng nhăng, thì thường sẽ thể hiện sự dịu dàng, phong thái nhã nhặn với mọi người, sẽ không từ chối yêu cầu của người khác.
Tô Đường: “Nhưng bác sĩ Yến, tôi không biết làm cách nào để lấy số khám của anh. Có vẻ lần nào cũng không giành được.”
Yến Hoài Tư vừa thấy câu này liền biết Tô Đường còn chưa tìm hiểu kỹ. Hiện tại anh là bác sĩ chủ trị, không có phòng khám riêng. Anh khám bệnh ở phòng khám thường, chỉ hiển thị số thứ tự. Nếu không nhìn kỹ bảng tên trên áo bác sĩ thì còn chẳng biết tên.
Nhưng số phòng khám của họ đúng là khó lấy thật, ngay cả số thường cũng không dễ dàng.
Dù “tiểu hồ sen” chưa tìm hiểu kỹ, Yến Hoài Tư vẫn sẵn lòng diễn tiếp, muốn biết rốt cuộc mục đích của đối phương là gì.
Dụ địch thâm nhập.
Anh nhìn lịch phân ca khám bệnh rồi trả lời: “Sáng ngày kia là ca khám của tôi, cậu đến tầng ba, phòng khám thần kinh ngoại khoa số hai vào 8 giờ sáng, tôi sẽ cộng số cho cậu.”
Anh muốn xem rốt cuộc Tô Đường sẽ tới bằng cách nào.
Tô Đường: “!”
Vậy mà thật sự thuận lợi đồng ý cộng số cho cậu. Tô Đường không hề có cảm giác vui mừng, mà đột nhiên cảm thấy tức giận, ấm ức đến mức phổi muốn nổ tung.
Trả lời tài khoản chính của cậu thì cụt ngủn năm chữ, còn một tài khoản lạ hoắc, không quen biết lại trò chuyện lâu như vậy, còn sảng khoái đồng ý cộng số.
Cậu hít sâu, không ngừng tự trấn an mình rằng có lẽ Yến Hoài Tư chỉ là người nghiêm túc và có trách nhiệm trong công việc, nhiệt tình với chuyện của bệnh nhân mà thôi. Có khi là như vậy.
Cậu quyết định sáng hôm đó sẽ tìm “Chung Hủ Sinh” thật để đi dò la một chút.
Chung Hủ Sinh thật sự có một người, là một đồng fan của Tô Đường. Hai người cùng hâm mộ một ngôi sao mà ngoài ngoại hình ra thì không có gì nổi bật.
Số fan của ngôi sao đó đến giờ đã ít ỏi, mỗi lần điểm danh trên trang của fanclub thì chỉ có lác đác vài người. Công ty cũng lười làm số liệu cho anh ta. Chỉ còn lại những fan trung thành như Tô Đường và Chung Hủ Sinh vẫn còn theo dõi.
Hai người trước đây từng có một trận “đại chiến” kéo dài cả tháng để giành vị trí điểm danh đầu tiên. Cả hai đều thức đến 12 giờ đêm để xem ai là người đầu tiên. Sau một tháng “đại chiến”, hai người có chút “tình đồng chí”, trao đổi thông tin liên lạc, sau đó phát hiện họ ở cùng thành phố và còn gặp mặt nhau.
Chung Hủ Sinh xấp xỉ tuổi Tô Đường, là nghiên cứu sinh tiến sĩ tài chính, vẫn đang vật lộn trên con đường tốt nghiệp.
Tuy nhiên, Chung Hủ Sinh không phải dân văn phòng, thời gian rảnh rỗi hơn Tô Đường nhiều. Anh ta hâm mộ vài ngôi sao có ngoại hình ổn. Tô Đường từng chỉnh ảnh cho một trong số các ngôi sao đó, thật sự ngại không dám nói cho Chung Hủ Sinh biết mặt mộc của ngôi sao đó trông ra sao, sợ tình bạn tan vỡ.
Còn về cái tên kia, cũng đúng thật, người làm ra chuyện này đầu tiên lại là Chung Hủ Sinh.
Chung Hủ Sinh hâm mộ một ngôi sao thường hát nhạc phim, tự xưng là fan ba. Khi người kia tổ chức buổi hòa nhạc, anh ta chạy đến thành phố khác để xem trực tiếp, lúc cầm bảng hỗ trợ ở bên ngoài thì bị bảo vệ quát. Bảo vệ hỏi anh ta tên gì, Chung Hủ Sinh nhanh trí nói mình tên là Tô Đường.