Chương 39

Không, bình tĩnh nào. Đừng quên mục đích ban đầu. Mục đích ban đầu là để thử xem Yến Hoài Tư có dễ dãi không, cậu đang đi theo hướng Holmes, chứ không phải con đường học thuật.

Chuyện học thuật, cậu không theo nổi. Một kẻ ngoại đạo đứng trước người trong ngành, có cảm giác chỉ trong chốc lát là lộ tẩy.

Nhưng vấn đề là phải đi theo hướng trinh thám như thế nào, câu hỏi của Yến Hoài Tư thì trả lời ra sao?

Cậu cảm thấy mình đã bị câu hỏi của Yến Hoài Tư dồn vào chân tường, không thể tiếp tục được nữa.

Thật sự...dập tắt cuộc trò chuyện.

Đúng lúc cậu không biết phải trả lời thế nào, tài khoản chính nhận được tin nhắn của Yến Hoài Tư, anh nói: “Không rảnh uống trà chiều.”

Tô Đường: “...”

Cậu cảm thấy cực kỳ mất cân bằng. Tại sao trả lời tài khoản phụ thì dài dằng dặc, còn tài khoản chính thì vỏn vẹn năm chữ lạnh lùng? Không có so sánh thì không thấy, vừa so sánh thì bực mình vô cùng.

Đúng là...không có so sánh thì không có tổn thương.

Yến Hoài Tư, cái gã đáng ghét này, chẳng lẽ thật sự có ý nghĩ “để cậu ở nhà rồi ra ngoài chơi bời”?

Nghĩ đến đây, Tô Đường tức giận đến mức đầu óc không còn tỉnh táo.

Chương 15: Dụ địch thâm nhập

Những lúc như thế này, Tô Đường lại cảm thấy mình đã bị vẻ ngoài của Yến Hoài Tư che mắt.

Cậu thật sự khó mà tưởng tượng được một người đối xử với cậu khá dịu dàng, chu đáo, sắp xếp cuộc sống rất tốt, lại có khả năng lén lút “cờ sắc phấp phới” bên ngoài?

Bản năng mách bảo cậu không nên tin chuyện này, nhưng sự thật bày ra trước mắt, sự đối xử khác biệt quá rõ ràng, cậu muốn làm bộ không thấy cũng không được.

Tô Đường hít sâu, cố gắng bình tĩnh. Cậu tự nhủ rằng chuyện này có lẽ còn ẩn tình khác.

Có lẽ Yến Hoài Tư với tư cách là một bác sĩ, rất có trách nhiệm với bệnh nhân, nên ưu tiên xử lý việc của bệnh nhân trong giờ làm. Còn những cuộc trò chuyện không quan trọng như của cậu thì trả lời qua loa.

Tô Đường bắt đầu tìm lý do. Khi cậu bận làm việc, thấy tin nhắn của bạn bè cũng chỉ trả lời qua loa hoặc không trả lời, đợi rảnh rồi mới nói.

Nhưng vì sự chênh lệch mấy chục chữ quá lớn, khiến cậu khó mà làm ngơ, khó có thể giữ được bình tĩnh.

Tô Đường nhìn màn hình rất lâu, quyết định thử lại một lần nữa. Cậu sẽ bịa theo lời của Yến Hoài Tư, để thăm dò thái độ của anh.

Nhưng nên bịa thế nào đây?

Một lời nói dối thường cần vô số lời nói dối khác để che đậy. Tô Đường đã lỡ thêu dệt một câu chuyện hoang đường, giờ làm sao lấp liếʍ cho xuôi đây?

Cậu suy nghĩ rất lâu về những gì Yến Hoài Tư nói, quyết định lên mạng tra xem hồ sơ khám bệnh và hóa đơn kiểm tra ở bệnh viện có thể lưu trữ được bao lâu.

Cậu nghĩ chắc không thể lưu giữ mãi mãi, vì không gian trên hệ thống đám mây cũng có hạn. Giống như họ làm hậu kỳ xong cũng sẽ không giữ lại toàn bộ sản phẩm, khi cần thì xóa đi.

Tô Đường tìm kiếm và phát hiện hồ sơ bệnh án thường chỉ được lưu lại trong một năm, kết quả xét nghiệm cũng chỉ có thể xem trong một năm. Cậu quyết định dùng một cái tên khác, nói dối là đã khám bệnh từ hơn một năm trước.

Tiểu hồ sen: [Tôi khám ở chỗ bác sĩ từ hơn một năm trước, tên là Chung Hủ Sinh. Bây giờ chắc không tìm thấy hồ sơ nữa rồi.]

Yến Hoài Tư nhìn ba chữ “Chung Hủ Sinh” này, không biết là Tô Đường lấy đâu ra cái tên này, hay đó là tên cũ cậu từng dùng.

Nhưng anh khẳng định mình chưa từng khám cho một bệnh nhân nào tên là Chung Hủ Sinh. Hơn nữa, hơn một năm trước anh còn chưa bắt đầu khám bệnh cho bệnh nhân.

Tô Đường chắc nghĩ rằng hồ sơ khám bệnh từ hơn một năm trước không thể tra được, nên mới bịa ra tên và thời gian như vậy.

Nhưng thực ra, bệnh án của bệnh viện họ từ mấy năm trước khi được số hóa đã được bảo tồn. Hồ sơ từ hơn một năm trước, bệnh nhân không xem được, nhưng bác sĩ thì có.