Mừng vì đã liên lạc được, lo là tại sao Yến Hoài Tư lại dễ thêm bạn như vậy? Cậu tùy tiện thêm mà cũng được, điều này cũng có nghĩa là anh rất dễ làm quen.
Cậu hít sâu để bình tĩnh lại, mở máy tính đăng nhập vào phần mềm trên máy tính, vừa làm việc vừa thử nghiệm.
Cậu phải bịa ra một bệnh tình hợp lý và đáng tin cậy, sau đó từ bệnh tình đó mà tiếp cận.
Đầu tiên, cậu tìm kiếm những bệnh mà khoa thần kinh ngoại khoa thường điều trị, phát hiện đa số là tổn thương não. Suy đi nghĩ lại, cậu đành nói dối rằng mình từng bị chấn thương đầu, đã khám ở chỗ Yến Hoài Tư, và gần đây lại bị đau đầu.
Nhưng cuối cùng, Tô Đường không giỏi lừa người. Dù đã lên kế hoạch kỹ càng, cậu vẫn trì hoãn, quyết định làm xong việc đã rồi tính sau.
Tô Đường bắt tay vào làm hậu kỳ. Phải nói thật, có những tấm ảnh gốc của mấy ngôi sao mà chưa qua chỉnh sửa khiến cậu muốn ăn cũng không nổi. Thật sự quá xấu.
Hậu kỳ nhiều khi đúng là có thể “biến thối rữa thành thần kỳ”, sánh ngang với phẫu thuật thẩm mỹ.
Cậu miệt mài làm hậu kỳ một lúc lâu, đến khi nhân viên giao đồ ăn tại nhà gọi điện báo đã tới, cậu mới nhận ra đã là giờ trà chiều.
Tô Đường chợt nghĩ, bác sĩ có giờ trà chiều không nhỉ?
Lúc khám bệnh chắc là không, vậy lúc khác thì sao?
Tô Đường lấy điện thoại ra nhắn tin cho Yến Hoài Tư: “Quán ăn tại nhà có giao trái cây tới. Buổi chiều anh có thời gian ăn thêm trái cây không, có giờ trà chiều không?”
Tin nhắn đã gửi đi, nhưng đợi đến khi Tô Đường ăn xong trái cây, vẫn không thấy hồi âm.
Tô Đường chợt nảy ra ý, dứt khoát dùng tài khoản phụ nhắn cho Yến Hoài Tư: “Bác sĩ Yến, chào anh. Trước đây tôi có bị đυ.ng đầu và khám ở chỗ anh, giờ đầu lại hơi đau, người không khỏe.”
“Tiểu hồ sen: Muốn hỏi xem là nguyên nhân gì.”
Yến Hoài Tư đi thăm phòng xong, ngồi lại văn phòng bác sĩ mới có thời gian lấy điện thoại ra xem tin nhắn.
Trong danh sách tin nhắn, điều thu hút anh nhất là hai tin nhắn đến từ hai tài khoản khác nhau của Tô Đường.
Tài khoản chính hỏi anh buổi chiều có thời gian ăn thêm trái cây không, có giờ trà chiều không.
Yến Hoài Tư thầm nghĩ, giờ trà chiều là thứ xa xỉ gì, anh làm gì có thời gian rảnh.
Anh định trả lời tài khoản chính của Tô Đường, nhưng nghĩ lại, anh xem tin nhắn từ tài khoản phụ trước. Anh rất muốn biết Tô Đường đã không dùng tài khoản cũ từ lâu, lại đi thêm bạn với anh, nói dối là bệnh nhân của anh, rốt cuộc là muốn làm gì.
Tô Đường có khám bệnh ở chỗ anh hay không, anh chẳng lẽ không rõ sao?
Anh thăng chức bác sĩ chủ trị là chuyện của năm nay, trước đó đều là bác sĩ nội trú không có tư cách khám bệnh, phải đến năm nay mới bắt đầu khám. Mà năm nay Tô Đường hiển nhiên không tìm anh khám bệnh, trí nhớ của anh không đến nỗi tệ như vậy.
Nhưng đợi khi anh mở tin nhắn ra, anh thấy Tô Đường nói một cách rất ra dáng, nào là bị đυ.ng đầu, đã khám ở chỗ anh, giờ lại đau đầu, hỏi anh bị làm sao.
Yến Hoài Tư: “...”
Sao anh lại không biết Tô Đường đau đầu? Đau đầu trong mơ à?
Anh nhìn tin nhắn một lúc rồi trả lời thẳng thừng: “Nếu cậu đã khám bệnh ở chỗ tôi, chắc sẽ có lưu lại hồ sơ.”
Yến Hoài Tư: “Hãy báo tên và thời gian khám bệnh đại khái, tôi sẽ tra lại.”
Yến Hoài Tư: “Lần trước bị đυ.ng đầu có bị chấn động não không, có chụp CT không?”
Tô Đường ăn xong trái cây, đang đi dạo thì nhận được tin nhắn của Yến Hoài Tư. Cậu vừa giận vừa ngạc nhiên khi thấy Yến Hoài Tư lại trả lời tài khoản phụ trước. Bực mình lắm, cậu nhấn vào xem anh nói gì, nhưng lại bị một loạt câu hỏi làm cho choáng váng.
Đầu óc Tô Đường quay cuồng. Cậu lấy đâu ra tên bệnh nhân giả, còn bịa ra bệnh án thật, rồi có chụp CT hay chưa?
Sao người chuyên nghiệp vừa mở lời, cậu đã có cảm giác sắp bị lật tẩy?