Hai người không thân thiết, thiếu đi sự tin tưởng cơ bản nhất. Cậu rất sợ Yến Hoài Tư làm chuyện mờ ám sau lưng mình, cậu không thể chấp nhận được. Tô Đường có chứng sạch sẽ trong chuyện tình cảm, không chấp nhận việc nɠɵạı ŧìиɧ.
Không biết có phải do thay đổi hormone khi mang thai, hay là vì phát hiện mình đã thích người ta, mà giờ cậu trở nên nhạy cảm và đa nghi hơn. Cậu thật sự muốn thử một lần. Có lẽ cậu nên chọn một cách thử nghiệm không gây ảnh hưởng lớn.
Tô Đường không vội thử ngay, mà nhắn tin cho Yến Hoài Tư, nói rằng mình về trước.
Cậu bắt taxi về nhà rồi vùi đầu vào công việc. Sau khi ăn cơm trưa xong, cậu nhận được tin nhắn của Yến Hoài Tư, hỏi cậu đã về đến nhà chưa. Giờ giấc của họ chênh lệch rất nhiều.
Tô Đường: “Đã về từ lâu rồi, buổi sáng anh bận lắm à?”
Yến Hoài Tư: “Làm hai ca phẫu thuật, vừa xong.”
Tô Đường: “Vậy mau đi ăn trưa rồi nghỉ ngơi một chút đi.”
Yến Hoài Tư: “Ừ.”
Tin nhắn kết thúc ngắn ngủi ở đó, cho đến chiều cậu nhận được tin nhắn của Yến Hoài Tư, nói tối nay anh không về ăn cơm.
Yến Hoài Tư về rất muộn, khoảng hơn 9 giờ tối mới tới nhà. Trông anh có vẻ mệt mỏi, Tô Đường tinh ý đi tới định xoa bóp vai giúp anh, nhưng lại bị từ chối.
“Không cần làm vậy.”
Hành động của Tô Đường như bị bấm nút tạm dừng, khựng lại đột ngột. Một lúc sau, cậu rụt tay về và hỏi: “Anh ăn cơm tối chưa?”
“Ăn cơm phẫu thuật rồi.”
Yến Hoài Tư vừa nói xong, vừa ra hiệu cho cậu cùng ngồi xuống ghế sofa, hỏi cậu hôm nay thế nào, chứng ốm nghén có giảm bớt không. Nhắc đến chuyện này, Tô Đường có rất nhiều điều muốn tâm sự.
“Hôm nay ốm nghén của em vẫn vậy, không nặng hơn cũng chẳng đỡ hơn. Nhưng hôm nay em đi nghe lớp học, nghe họ nói về chuyện mang thai giai đoạn cuối. Giai đoạn cuối thật sự đáng sợ đến thế sao, nào là táo bón, trĩ, ngủ không ngon, dạ dày khó chịu...”
Nói đến những khó chịu khi mang thai giai đoạn cuối, Tô Đường gần như bị ám ảnh tâm lý.
“Đúng là rất khó chịu.” Yến Hoài Tư thừa nhận, rồi lại an ủi cậu: “Nhưng nếu từ bây giờ tuân thủ nghiêm ngặt chế độ thai kỳ, giai đoạn cuối sẽ không khó chịu đến mức đó đâu. Giai đoạn cuối khó chịu phần lớn là do tử ©υиɠ lớn dần, thai nhi chèn ép các cơ quan nội tạng. Nếu kiểm soát được cân nặng của thai nhi và ăn uống theo thực đơn đã được thiết lập, giai đoạn cuối sẽ đỡ hơn rất nhiều.”
“Còn về táo bón hay trĩ, theo tôi biết thì cách tốt nhất là ăn thức ăn có hàm lượng chất xơ cao, đi lại nhiều, đừng tùy tiện bổ sung. Đặc biệt là khi chưa bị chuột rút thì đừng bổ sung canxi, như vậy sẽ giảm bớt được nhiều khó chịu.”
Nghe người có chuyên môn nói thì học được rất nhiều thứ, nhưng cũng có thêm nhiều thắc mắc: “Tại sao lại không được bổ sung canxi?”
“Chỉ cần có canxi chảy qua ruột là rất dễ gây ra táo bón.”
“Được rồi, chỉ cần không bị chuột rút là em sẽ không bổ sung.”
Cậu quyết định tránh xa việc bổ sung canxi. Những gì trên mạng nói như “đừng để bé đói, ăn nhiều vào không sẽ phát triển không tốt” hay “bà bầu dễ thiếu canxi nên phải bổ sung nhiều” nghe chẳng khác gì tẩy não, không thể tin được.
Thai nhi hấp thụ bình thường thì chỉ cần thai phụ ăn uống bình thường là đứa trẻ vẫn lớn lên tốt, hoàn toàn không cần ăn nhiều, ăn nhiều chỉ làm thịt bám vào người mẹ, không giảm được đã đành, còn khiến bản thân càng khó chịu hơn ở giai đoạn cuối thai kỳ.
Chuyện mang thai phải nghe lời người có chuyên môn.
“Cảm ơn anh.” Tô Đường nói rất nghiêm túc: “Lúc nào em cũng thấy học được nhiều thứ từ anh.”
Nghe thấy hai từ “cảm ơn”, vẻ mặt Yến Hoài Tư có chút không tự nhiên, chỉ “Ừ” một tiếng.
Nói xong chuyện mang thai, Tô Đường thử bắt chuyện sang chuyện khác.
“À đúng rồi, em vẫn chưa biết anh là người ở đâu, thích ăn món gì.” Tô Đường hỏi: “Đợi em hết ốm nghén, có thể cùng anh đi ăn món anh thích.”