Chương 34

“Hãy trân trọng quãng thời gian này đi.” Thai phụ bụng lớn cảm thán: “Đợi đến ba mươi tư, ba mươi lăm tuần là sẽ cực kỳ mệt mỏi. Như tôi bây giờ, thai đạp như con heo cày, thỉnh thoảng còn cảm giác cái đầu to của nó tì vào người, nhất là lúc tì vào dạ dày thì khó chịu nhất, ăn chẳng nổi thứ gì, haiz.”

“Tôi giờ thai đạp chỉ một chút, mua cả máy nghe tim thai để nghe tim con.”

“Tôi bây giờ cũng phải thường xuyên nghe tim thai, cứ lo dây rốn quấn cổ. Haiz, nói thật thai kỳ cuối khổ lắm, ăn không ngon, bàng quang bị chèn ép, ngủ cũng chẳng ngon, nửa đêm còn phải dậy đi vệ sinh. Tệ nhất là bệnh trĩ với táo bón, tối qua vừa nhờ chồng bơm thuốc xổ cho.”

Tô Đường: “...”

Cậu nghe mà ngại muốn chạy, giờ thì hoàn toàn tin lời Yến Hoài Tư nói thai kỳ cuối khổ thật, nghe thôi đã thấy mệt mỏi rồi.

Thai phụ bụng lớn cảm thán xong còn chân thành bổ sung: “Tôi giờ chỉ mong đứa nhỏ này ra sớm một chút, 37 tuần coi như đủ tháng rồi, mau sinh cho xong.”

Tô Đường mới mang thai hơn ba tháng, chưa đến bốn tháng, vẫn là một “thai phụ mới toanh”, nghe mấy chuyện này mà cả người khó chịu.

Chủ yếu cậu thật sự khó tưởng tượng cảnh mình táo bón, rồi nhờ Yến Hoài Tư bơm thuốc xổ. Còn gì là hình tượng nữa, còn nói yêu với thích cái gì?

Haiz.

Cậu không nhịn được lấy điện thoại tìm kiếm: “Thai kỳ cuối có bị táo bón với trĩ không?” Kết quả tra xong khiến cậu tuyệt vọng.

Hầu hết phụ nữ mang thai đều bị, có người còn nghiêm trọng đến mức sinh xong đi cắt trĩ ngay vì búi quá lớn, cả một cục thịt.

Tô Đường bị dọa sợ, quyết định nghiêm túc thực hiện kế hoạch thai kỳ của Yến Hoài Tư, nếu làm tốt biết đâu sẽ không bị, hoặc ít nhất triệu chứng nhẹ.

Chẳng bao lâu sau có người đến lớp giảng, là một bác sĩ trạc tuổi Cát Kỳ. Giảng xong còn lập nhóm giải đáp thắc mắc cho mọi người. Tô Đường dù nghĩ chắc mình không cần, nhưng để hòa nhập tập thể thì vẫn tham gia.

Thêm nhóm xong, mọi người lần lượt rời đi, Tô Đường lẫn trong đám đông bước ra.

Phòng họp không lớn, có tiếng nói cũng nghe khá rõ. Thai phụ phía trước cậu đang gọi điện cho chồng, không biết bên kia nói gì mà cô ấy tức giận: “Bận, bận, làm gì cũng bận, cả ngày anh làm gì thế hả?”

Một lúc sau, cô ấy càng bực: “Cái gì mà đứa con trong bụng là của ai tôi tự biết, anh...”

Điện thoại bị cúp, tiếng tắt ngang, cô ấy tức đến thở hổn hển.

Thai phụ bên cạnh hình như quen, liền hỏi: “Sao thế?”

“Còn sao nữa.” Cô ấy lạnh lùng cười: “Anh ta bị gia đình thúc ép cưới cho có, có con rồi thì trong nhà treo cờ đỏ, bên ngoài phấp phới cờ màu, dựa vào chuyện tòa giờ không khuyến khích ly hôn mà mặc sức làm bậy. Anh ta cứ chờ đấy, tôi sẽ kiện ly hôn ngay, con có mẹ này là đủ, loại cha nɠɵạı ŧìиɧ không về nhà thì không bằng không có.”

Tô Đường: “...”

Cậu lẫn trong đám đông nghe không ít chuyện giật gân, bỗng thấy may là tình hình của mình đơn giản hơn.

Không đúng, hình như cũng không đơn giản.

Yến Hoài Tư rốt cuộc vì sao kết hôn với cậu?

Nói là do gia đình thúc ép, nhưng từ lúc cưới đến giờ cậu chưa từng gặp b mẹ Yến Hoài Tư, đối phương cũng chưa nhắc đến, như thể người đó là “người vô hình”.

...Càng nghĩ càng thấy trong lòng bất an.

Tô Đường chìm trong mông lung, nhưng thực sự bảo cậu trực tiếp hỏi Yến Hoài Tư thì cậu không dám.

Dù sao bọn họ cũng chưa thân quen, cậu sợ hỏi rồi sẽ như mở chiếc hộp Pandora, không biết điều gì sẽ xảy ra.

Yến Hoài Tư rốt cuộc là người thế nào?

Thời gian họ bên nhau chưa lâu, dù cậu cảm thấy bản năng mách bảo đối phương là người đàng hoàng, không giống kiểu bừa bãi, nhưng điều đó cũng không thể xóa đi xuất phát điểm đặc biệt của mối quan hệ này.

Họ gặp nhau ở quán bar, thậm chí còn hẹn hò.

Tô Đường cứ cảm thấy có gì đó sai sai. Yến Hoài Tư dễ dãi vậy sao, hay là lén lút làm chuyện gì sau lưng cậu? Nếu không thì nghĩ cách thử một lần xem sao.