Từ thích vẻ ngoài đến thích chính con người đó.
Yến Hoài Tư thật sự là một người rất dễ làm người ta rung động.
Tô Đường đắm chìm trong suy nghĩ rằng mình có lẽ đã thích Yến Hoài Tư một lúc lâu, mãi sau mới từ từ tỉnh táo lại, rồi lại bắt đầu lo lắng.
Hai người họ kết hôn là thật, nhưng đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu rõ lý do vì sao Yến Hoài Tư lại muốn kết hôn với cậu.
Thành thật mà nói, những lý do anh từng nói trước đó cậu không tin. Đàn ông bình thường chắc chẳng ai muốn làm cha hờ đâu. Cậu cũng là đàn ông, nên hiểu suy nghĩ của đàn ông, đứa trẻ không phải của mình thì chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu, rất khó chịu.
Nhưng thực tế mà nói, Yến Hoài Tư đối xử với cậu cũng khá tốt. Tuy không có nhiều hành động thân mật, nhưng chăm sóc rất chu đáo.
Hai người họ, sau đêm điên cuồng đầu tiên ấy, kỳ lạ thay lại trở về trạng thái giữ khoảng cách xã giao.
Chuông cửa vang lên, cậu đi mở cửa, lấy bữa ăn dinh dưỡng cho thai kỳ của mình mang vào ăn. Ăn xong, khi đồ ăn biến thành vị chua lên men trong dạ dày, cậu vẫn không hiểu rốt cuộc Yến Hoài Tư tại sao phải kết hôn với cậu, đối với cậu có cảm giác thế nào.
...
Ngày hôm sau là thứ bảy, nhưng Yến Hoài Tư, một bác sĩ, dường như chẳng có thời gian nghỉ ngơi, vẫn phải đến bệnh viện làm việc.
Cậu thì đang gấp rút hoàn thành dự án, cũng chẳng được nghỉ, vẫn tiếp tục làm phần hậu kỳ để chạy kịp tiến độ.
Hiện tượng bị chê bai vì kỹ xảo cắt ghép phông xanh diễn ra rất nhiều. Giờ đây tuy ít dùng phông xanh hơn, nhưng vẫn còn nhiều công đoạn cần làm hậu kỳ. Nếu lại gặp phải một bộ phim tiên hiệp hay huyền ảo, thì càng phải làm số lượng lớn hiệu ứng đặc biệt.
Đúng vậy, chính là loại hiệu ứng đặc biệt mà bị chê là “năm xu”.
Đôi khi, hiệu ứng rẻ tiền thực sự không phải lỗi của họ, mà là do nhà đầu tư không chịu chi tiền, không cho thời gian, không cho tiến độ hợp lý. Vậy thì đành phải làm ra hiệu ứng “năm xu” thôi.
Gần trưa, Yến Hoài Tư về nhà, cầm theo bữa trưa của hai người. Khi ăn, anh nói: “Gần đây trong bệnh viện có mở một lớp học cho người mang thai, gọi là “Lớp học chuyên biệt cho thai kỳ”. Nếu em có thời gian thì có thể đến nghe thử.”
“Em...”
Cậu vừa định nói dạo này dự án của mình bận rộn, chẳng có thời gian, nhưng rồi lại nghĩ cậu có nên đến bệnh viện nhiều hơn một chút, hiểu thêm về những việc liên quan đến Yến Hoài Tư hay không.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu vẫn quyết định đồng ý.
“Được rồi, đến nghe thử.”
Sáng thứ Ba, sau khi ăn sáng xong, họ cùng nhau lái xe đến bệnh viện.
Yến Hoài Tư vốn muốn để cậu lái xe, nhưng anh nghĩ phần lớn thời gian cậu ở nhà làm dự án, hiếm khi đến công ty, họp hành cũng đa phần là họp trực tuyến, giữ xe cũng chẳng để làm gì, chi bằng để mình dùng.
Xe chạy đến bệnh viện, Yến Hoài Tư nói cho cậu biết nơi tổ chức lớp học rồi đi trước, rồi một mình cậu đi đến lớp học dành riêng cho thai kỳ.
Lớp học được tổ chức ở phòng họp bên cạnh bộ phận dịch vụ bệnh nhân. Khi cậu đến, trong phòng đã lác đác có vài người ngồi đó.
Trong phòng có thể thấy đủ các giai đoạn thai kỳ, nam giới chỉ có cậu và một người nữa, còn lại hai ba chục người là nữ. Khoảng một phần ba trong số họ bụng bầu đã rất rõ, có hai ba người theo Tô Đường nhìn thì như sắp sinh, bụng cực kỳ to, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng mang song thai.
Cũng có vài người giống Tô Đường, bụng gần như chưa lộ rõ hoặc chỉ nhô ra một chút, mặc áo che đi là chẳng ai nhìn thấy.
Tô Đường chọn một góc ngồi xuống. Phía trước là hai thai phụ tháng lớn đang nói chuyện chia sẻ kinh nghiệm mang thai, nội dung vẫn là mấy câu quen thuộc: “Cô bao nhiêu tuần rồi?”
“Hơn ba mươi sáu tuần, đứa nhỏ này sao còn chưa chịu ra, hành chết tôi mất. Còn cô, được mấy tuần rồi, trông bụng còn nhỏ nhỉ?”
“Hai mươi tuần, cảm giác giờ vẫn ổn, chưa thấy gì khó chịu.”