Chương 27

Tô Đường bị cách nói này làm cho lo lắng, liền hỏi: “Vậy làm thế nào để tránh được ạ?”

“Những điều này đều là những việc cậu cần chú ý trong suốt thai kỳ.” Cát Kỳ trả lời: “Trong cuộc sống hàng ngày chú ý một số chi tiết, ở đây có những điều cậu có thể tự về xem.”

Thế là, Tô Đường nhận được một tờ giấy đầy những lưu ý trong thai kỳ, quyết định về nhà sẽ xem kỹ.

“Lần khám thai tiếp theo là vào tuần thứ 16.” Cát Kỳ nói: “Đây là thời gian khám thai lần sau, đến đúng hẹn là được. Trong thời gian này, nếu có bất kỳ khó chịu nào đều có thể đến khám cấp cứu.”

“Vâng.”

Tô Đường cầm phiếu khám thai đã đặt lịch chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nghe Cát Kỳ như vô tình bổ sung một câu: “À, đúng rồi, với tình trạng ốm nghén hiện tại của cậu, tốt nhất là nên kiêng chuyện vợ chồng, chờ đến tháng thứ tư khi thai ổn định rồi hãy tính.”

Tô Đường: “...”

Cậu không tự chủ nghĩ đến giấc mơ đêm qua, biểu cảm vô cùng xấu hổ.

Cát Kỳ nói xong, thấy biểu cảm của Tô Đường có chút không ổn, liền hỏi: “Sao vậy, có vấn đề gì à?”

“Không, không có.”

Cậu thật sự ngại ngùng khi phải nói ra những suy nghĩ đó với Cát Kỳ.

“Vậy thì tốt, có chuyện gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, nhờ bác sĩ Yến nhắn lại là được.”

Tô Đường rời khỏi phòng khám bệnh, chuẩn bị trở về, nhưng lúc đó lại gặp khó khăn.

...Cậu vẫn chưa biết địa chỉ nhà, làm sao để về đây?

Suy đi tính lại, cuối cùng cậu đành phải nhắn tin cho Yến Hoài Tư: “Địa chỉ nhà là gì vậy anh?”

Cậu và Yến Hoài Tư dường như đã quên một chuyện, đó là Tô Đường không biết địa chỉ nhà.

Tin nhắn gửi đi khoảng mười phút vẫn không thấy hồi âm, Tô Đường đành gọi taxi đến công ty để điểm danh đi làm trước, tiện thể nói chuyện với sếp về tình hình của mình, rằng gần đây có lẽ không thể nhận những dự án có thời gian gấp.

Công ty của họ chuyên làm hậu kỳ hiệu ứng, sếp để tiết kiệm chi phí nên phần lớn mọi người đều làm việc tại nhà, văn phòng thuê rất nhỏ, chỉ dùng để gặp gỡ khách hàng và họp hành.

Tô Đường tìm sếp nói chuyện này. Vẻ mặt sếp có thể thấy rõ là không tốt, có lẽ nếu không phải sợ bị kiện, thậm chí có thể chỉ thẳng vào mũi cậu mà hỏi một người đàn ông mang thai cái gì.

Tô Đường hiện tại cũng không quan tâm sắc mặt sếp có tốt hay không, nói xong chuyện thì rời đi. Nhà tư bản sẽ không quan tâm sức khỏe của bạn, chỉ quan tâm bạn có thể tạo ra giá trị cho họ hay không.

Tô Đường rời công ty thì đã là buổi trưa. Cậu lấy điện thoại ra thấy có một cuộc gọi nhỡ, sau đó là một tin nhắn từ Yến Hoài Tư, trên đó có địa chỉ nhà. Cậu trả lời lại một chữ “Vâng”.

Yến Hoài Tư vừa làm xong phẫu thuật, cuối cùng cũng có thời gian cầm điện thoại, liền thấy tin nhắn của Tô Đường. Phản ứng đầu tiên là gọi điện thoại, nhưng đối phương không nghe máy.

Lúc đó, lòng anh liền chùng xuống. Chuyện Tô Đường mang thai con của người khác quá nhạy cảm, luôn là một vấn đề mà anh rất để tâm. Anh phát hiện Tô Đường không nghe điện thoại, phản ứng đầu tiên là, có phải đi tìm gã tồi đó rồi không?

Nhưng một lát sau anh bình tĩnh lại, gửi địa chỉ cho Tô Đường trước, rồi sau đó xem các tin nhắn khác. Cát Kỳ đã nhắn cho anh không ít, nói hôm nay Tô Đường đến khám bệnh, cảm xúc rất ổn định, nhưng dường như thiếu kiến thức cơ bản về thai kỳ, bảo anh chú ý nhiều hơn.

Yến Hoài Tư: “Tình hình cậu ấy thế nào?”

Cát Kỳ: “Mọi thứ đều tốt, cậu cứ yên tâm đi.”

Cát Kỳ: “À, đúng rồi, cậu có muốn tự mình qua phòng siêu âm xem không, tranh thủ lúc bác sĩ siêu âm buổi trưa đi ăn cơm ấy?”

Yến Hoài Tư: “Gần đây không rảnh.”

Cát Kỳ: “Cậu ấy đi khám thai, cậu không đến cùng à?”

Yến Hoài Tư: “Trước mắt thì không được.”

Cát Kỳ: “Cậu đúng là một gã tồi mà.”

Yến Hoài Tư: “....”

Tâm trạng anh rất phức tạp, coi như chấp nhận từ “gã tồi” này, đối với anh mà nói cũng không có gì.