Chương 25

Người mang thai không được nằm sấp khi ngủ, càng không thể lăn, cùng lắm thì nằm nghiêng.

Bây giờ còn có thể nằm ngửa, nghe nói đến giai đoạn sau thì quyền lợi nằm ngửa cũng bị tước đoạt.

...Nghĩ lại thật vất vả.

Tô Đường nghĩ về chuyện mang thai, bất tri bất giác đã ngủ thϊếp đi.

Đêm đó cậu mơ một giấc mơ rất kỳ lạ. Trong mơ, Yến Hoài Tư lấy khăn ướt giúp cậu lau miệng, cậu máu nóng dồn lên, mặt đỏ bừng, tim đập rất nhanh.

Sau đó, mặt của Yến Hoài Tư càng ngày càng gần, khuôn mặt tuấn tú phóng đại xuất hiện trong mắt cậu, rồi sau đó hôn cậu.

Là một nụ hôn rất nhẹ nhàng, nhưng tim cậu lại đập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng càng ngày càng dồn dập.

Cậu thở hổn hển tỉnh dậy, hít thở vài lần thì phát hiện tình huống rất xấu hổ, vô cùng xấu hổ.

Là một thanh niên trai tráng, cậu có nhu cầu rất đầy đủ, mấy ngày nay vì lo lắng chuyện mang thai nên đều không nghĩ đến. Bây giờ không còn lo lắng nữa thì lại bắt đầu suy nghĩ.

Nhưng làm như vậy có ảnh hưởng xấu đến đứa bé không nhỉ?

Tô Đường ngồi trên giường bình tĩnh vài phút, chờ đến khi thật sự bình tĩnh trở lại thì bắt đầu tìm kiếm xem làm như vậy có ảnh hưởng xấu đến đứa bé không.

Nhưng kết quả tìm kiếm rất lung tung, có người nói tốt, có người nói xấu, khiến cậu không biết nên tin vào cái nào.

Có lẽ cậu nên tham khảo ý kiến của một chuyên gia.

Nhưng nghĩ lại, bên cạnh cậu không phải có một chuyên gia hay sao? Chính là người chồng mới cưới của cậu, một chuyên gia đáng tin cậy.

Chuyện này nghĩ đến thì không có vấn đề gì, chỉ là cậu rất khó mở miệng hỏi, quá ngại ngùng.

Cậu vô cùng buồn bực ngồi trên giường một lúc lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng động ngoài cửa mới rời giường.

Khi cậu rời giường thì thấy Yến Hoài Tư từ nhà vệ sinh bước ra, chắc là vừa mới vệ sinh cá nhân xong, trên mặt vẫn còn hơi nước. Thấy cậu cũng đã dậy, chỉ nói đơn giản: “Tôi phải đi làm, em vệ sinh cá nhân rồi đi cùng tôi, hôm nay phải làm xét nghiệm, bụng rỗng đi bệnh viện.”

“Vâng.”

Tô Đường nhớ Yến Hoài Tư đã giúp cậu đặt số khám hôm nay, chắc là phải rút máu để xét nghiệm.

Chờ Tô Đường vệ sinh cá nhân xong, Yến Hoài Tư đã chuẩn bị sẵn sàng chờ cậu.

Tô Đường: “Anh không ăn sáng à, em chờ anh.”

“Đi bệnh viện ăn cũng được.” Yến Hoài Tư chỉ nói: “Nếu em chuẩn bị xong thì xuất phát, tôi đã nói với Cát Kỳ đến sớm một chút, giúp em khám trước.”

Hai người cùng nhau lên xe đi.

Mặc dù hơn 7 giờ đã xuất phát, nhưng trên đường đã bắt đầu tắc một chút. May mắn là khoảng cách khá gần nên rất nhanh đã đến nơi.

Đỗ xe xong, Yến Hoài Tư dẫn Tô Đường đi đến khu vực sản khoa. Hiện tại, khu sản khoa và phụ khoa đã tách ra, phụ khoa ở bên trái thang máy, sản khoa ở bên phải.

Cậu phát hiện có gì đó không đúng.

Lần trước Tô Đường đến, dù tâm trạng hỗn loạn, nhưng cũng nhớ rõ bối cảnh ở đó, hình như không phải là nơi này.

Nơi lần này đến có môi trường tốt hơn một chút, có những chiếc sô pha thoải mái giống như sảnh khách sạn, và người cũng ít hơn rất nhiều.

“Đây hình như không phải là khoa sản nam giới mà em đã đi lần trước.”

“Bên này là quốc tế.” Yến Hoài Tư nói: “Người sẽ ít hơn rất nhiều, không cần chen chúc xếp hàng. Về sau em sẽ khám thai ở đây. Trình độ của Cát Kỳ không tồi, thầy của cậu ấy là phó viện trưởng, nếu cậu ấy không giải quyết được vấn đề thì phó viện trưởng sẽ ra mặt. Em có thể yên tâm.”

“...Em không có không yên tâm.”

Cậu chỉ cảm thấy việc sắp xếp quá tốt, khiến cậu có cảm giác kính sợ. Dù sao trong lòng Yến Hoài Tư, cậu đang mang thai con của một gã đàn ông hoang dã nào đó, vậy mà đối phương vẫn có thể sắp xếp chu đáo như vậy.

Thật sự có người quên mình vì người khác như vậy sao?