Khi món ăn được mang ra, cậu ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc, hệt như mùi cơm nhà thường có hồi nhỏ. Món thịt kho xào rất thơm.
“Tay nghề của anh nhìn có vẻ tốt thật đấy.” Tô Đường ngồi bên bàn ăn khen ngợi: “Làm mì sợi ngon thật.”
Yến Hoài Tư: “Hồi nhỏ nhà tôi thường ăn.”
“Trùng hợp quá.” Tô Đường cười cong mắt: “Anh ở đâu thế?”
“Phương Bắc.”
Yến Hoài Tư chỉ trả lời mấy chữ đó, không nói chi tiết thêm, mà nói: “Ăn cơm đi.”
Tô Đường im lặng ăn cơm.
Bụng đói, nhưng ăn xong quả táo vừa rồi cậu cũng không cảm thấy no, vẫn muốn ăn thêm.
Ăn miếng đầu tiên, cậu thấy rất ngon. Cậu tiếp tục ăn, nhưng chưa ăn hết một bát mì đã cảm thấy hơi no, không ăn thêm được nữa.
Điều này không giống với khẩu phần ăn thường ngày của cậu.
Thức ăn không ăn hết, lãng phí không phải tính cách của cậu. Cậu cố gắng ăn nhưng không dễ dàng. Cậu muốn ăn mà không thể ăn nổi, dạ dày bị căng lên, trào ngược nước chua.
Cậu cầm đũa, cảm thấy mình nên ăn nhưng lại không ăn nổi.
Yến Hoài Tư ăn xong, chú ý đến tình hình của cậu, hỏi: “Sao vậy?”
Tô Đường ngượng ngùng khẽ nói: “Hình như không ăn nổi, rõ ràng thấy rất ngon, nhưng chưa ăn hết khẩu phần thường ngày đã no rồi.”
“Người mang thai là vậy đấy.” Yến Hoài Tư lại cảm thấy không có gì lạ: “Lúc ăn thì rất đói, ăn không được bao nhiêu đã no. Khi đến giai đoạn cuối thai kỳ, tử ©υиɠ lớn lên chèn ép dạ dày, khẩu phần ăn sẽ còn ít hơn nữa.”
Tô Đường: “...”
Đây không phải là một chuyện vui vẻ gì, nghĩ đến thôi đã thấy khó chịu.
“Em chỉ cần ăn ít nhưng ăn nhiều bữa là được.” Yến Hoài Tư tổng kết: “Từ giờ trở đi, em phải bắt đầu lên thực đơn, từ bỏ một số thực phẩm và đồ uống không lành mạnh, nếu không sẽ có biến chứng thai kỳ.”
Tô Đường bị từ “biến chứng” dọa cho: “Mang thai rất nguy hiểm sao?”
Yến Hoài Tư lắc đầu: “Mang thai không nguy hiểm, em không cần sợ hãi. Chỉ là cần cẩn thận hơn bình thường một chút, phần lớn người mang thai đều sẽ vượt qua một cách bình an, em không cần phải có áp lực tâm lý.”
Có lẽ vì anh là bác sĩ, Tô Đường cảm thấy những lời này của Yến Hoài Tư rất đáng tin, nên thở phào nhẹ nhõm.
Yến Hoài Tư thật sự rất biết cách an ủi người khác, tạo cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cậu không còn lo lắng nữa, nhưng vẫn muốn hỏi ý kiến chuyên môn.
“Mang thai sẽ có những biến chứng gì?”
“Thường gặp có tiểu đường thai kỳ, suy giáp, cao huyết áp...” Yến Hoài Tư nói: “Trừ yếu tố di truyền không thể kiểm soát, trong trường hợp bình thường, việc kiểm soát chế độ ăn uống và kiên trì vận động có thể làm chậm hoặc tránh được những biến chứng này.”
Tô Đường nghe mà đau cả đầu: “Mang thai phức tạp vậy sao.”
Yến Hoài Tư nghiêm túc nói: “Sự ra đời của một sinh mệnh chưa bao giờ là đơn giản, phải luôn có lòng kính trọng đối với sinh mệnh.”
Tô Đường cảm thấy, giọng điệu lúc này của Yến Hoài Tư là giọng điệu nghiêm túc nhất mà cậu từng nghe.
Cậu cũng không kìm được mà bị sự nghiêm túc đó ảnh hưởng: “Em hiểu rồi.”
Trước đây, vì những mâu thuẫn cá nhân, cậu quả thật chưa từng tìm hiểu kỹ về chuyện mang thai và sinh con. Mặc dù cậu có thể mang thai, nhưng cậu luôn cảm thấy nó còn rất xa vời, chưa đến lúc phải tìm hiểu những chuyện này.
Vì trước đó không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào cho việc mang thai, sau khi có thai thật, cậu chịu áp lực rất lớn. Nghĩ đến chuyện này lại thấy ghê tởm.
Những món ăn vừa mới ăn xong còn chưa kịp tiêu hóa trong dạ dày, dường như đã hóa thành nước chua và trào ngược lên.
Không kịp chú ý, nước chua lập tức trào đến cổ họng.
Cậu vội vàng đẩy Yến Hoài Tư ra, chạy vào nhà vệ sinh nôn khan. Lại là chẳng nôn ra được gì, nhưng vẫn cảm nhận được cái cảm giác khó chịu khi nước chua trào đến cổ họng.
Bảo sao nhiều người nói giọng nói khi mang thai và sinh con sẽ thay đổi, có lẽ là bị dịch vị trào ngược gây ra. Dịch vị trào đến cổ họng, làm khàn giọng.