Chương 14

Yến Hoài Tư vừa định nói “bây giờ”, nhưng nhớ đến tình hình thực tế, đành hạ giọng hỏi: “Có thể đợi tôi không? Một tiếng nữa, bây giờ tôi phải đi kiểm tra phòng.”

“...Được.”

“Em đến quán cà phê ở cổng Tây bệnh viện ngồi đợi.” Yến Hoài Tư nói xong thì dừng lại một lát, rồi nói thêm một câu: “Trong thời gian mang thai không được uống cà phê, không tốt cho cả bản thân và thai nhi.”

Đối phương nói xong lập tức rời đi, để lại Tô Đường một mình sững sờ tại chỗ.

Cái gì, người mang thai không được uống cà phê sao?

Vậy mà trước đây cậu còn uống mỗi ngày một ly...

Cậu hoảng hốt, lập tức đi nộp tiền siêu âm ngay, không màng đến chuyện có nên giữ lại hay không, mà lo lắng xem đứa bé có sao không.

Chờ khi cậu nộp tiền, xếp hàng và siêu âm xong đã là hơn một tiếng sau, cậu cầm kết quả siêu âm thở phào nhẹ nhõm.

Tuy trước đây trong lúc không biết mà uống mỗi ngày một ly cà phê, nhưng dường như đứa bé trong bụng không có vấn đề gì, phát triển vô cùng khỏe mạnh, có thể nghe thấy tim thai, đập siêu nhanh, hơn 130 nhịp mỗi phút, và cũng đã lớn hơn, dài hơn chín centimet.

Cậu vừa tìm hiểu, lúc này các cơ quan của đứa bé đã cơ bản phát triển hoàn thiện. Chim sẻ tuy nhỏ nhưng đủ ngũ tạng, những thứ nên có đều đã có, là một sinh mệnh nhỏ đã thành hình thực sự.

Đương nhiên, điều này cũng có nghĩa là đứa bé tháng này không thể dùng thuốc để bỏ, mà chỉ có thể nạo hút, rất tàn nhẫn. Nghĩ đến quá trình đó, cậu lại thấy luyến tiếc.

Nhưng cậu lại không tự tin vào việc mình có thể nuôi con, sinh con mà không nuôi dưỡng là vô trách nhiệm với con.

Hay là...vẫn nên đi nói chuyện với Yến Hoài Tư đi.

Cậu nhớ đến cuộc hẹn một tiếng sau, giật mình nhận ra việc xếp hàng siêu âm đã làm mất quá nhiều thời gian, hiện tại đã trôi qua một tiếng rưỡi. Cậu vội vàng chạy về phía quán cà phê.

Nhưng chạy được hai bước, cậu mới nhớ ra tình trạng hiện tại của mình, nên đổi sang đi nhanh.

Hình như người mang thai không được vận động mạnh thì phải?

Tối nay cậu phải tìm hiểu kỹ những điều cần chú ý khi mang thai mới được.

Không biết là may mắn hay bất hạnh, khi cậu đến, Yến Hoài Tư không có ở quán cà phê. Không biết là đã đi rồi hay chưa đến, cậu đứng ở cửa quán cà phê suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định vào trong chờ.

Cậu gọi cho mình một ly sữa nóng, tìm một chỗ ngồi vào góc.

Cậu nhớ lại Yến Hoài Tư đã từng cho cậu phương thức liên lạc, chẳng qua tờ giấy ghi chú đó đã bị anh nhét vào một góc giá sách, bây giờ không thể tìm thấy. Cậu không biết tình hình thế nào.

Hay là cậu chờ đối phương nửa tiếng. Nếu trong nửa tiếng không đến thì coi như là ý trời.

Cậu vừa uống sữa nóng, vừa tra cứu những điều cần chú ý khi mang thai.

Lúc vô tình, trời đã tối hẳn. Tiếng chuông gió ở cửa kêu “Đinh linh”, “Đinh linh” một cách trong trẻo.

Một lát sau, có người ngồi vào vị trí đối diện cậu, một bóng người bao trùm lấy cậu.

Yến Hoài Tư đã đến.

Tô Đường ngẩng đầu lên, thấy đối phương dường như đã vội vã đến mức hơi thở hổn hển.

“Xin lỗi.” Yến Hoài Tư lên tiếng: “Lúc kiểm tra phòng có một bệnh nhân đột ngột gặp tình huống, cấp cứu một lúc nên bị chậm trễ.”

Tô Đường nhớ đến chuyện hiểu lầm lần trước, cũng không so đo nữa, chủ động hỏi: “Anh có thường xuyên phải cấp cứu bệnh nhân, luôn có những tình huống đột xuất như vậy à?”

“Đúng vậy.” Yến Hoài Tư gật đầu thừa nhận: “Ví dụ như đêm đó.”

Tô Đường: “...”

Nhắc lại đêm đó, cậu đã muốn độn thổ tại chỗ.

Cậu cúi gằm mặt không dám nói lời nào, giống hệt một học sinh phạm lỗi trước mặt giáo viên.

Yến Hoài Tư hai tay đan chéo thành hình chữ thập đặt trên bàn trước mặt hai người, trầm mặc vài phút, chỉ dùng giọng điệu lạnh lùng hỏi: “Em mang thai?”

“...Vâng.”

Giọng điệu lạnh lùng như vậy, có lẽ là không muốn đứa bé này rồi. Tô Đường bi quan nghĩ, dù sao không ai muốn một chuyện bất ngờ như vậy.