Chương 13

Cát Kỳ vừa dứt lời, Tô Đường liền cảm nhận được ánh mắt của Yến Hoài Tư đang nhìn chằm chằm vào mình, cảm giác bị chú ý mãnh liệt đến mức không thể lờ đi.

Nếu là ngày thường, Tô Đường thực sự rất muốn nhìn thấy Yến Hoài Tư, chỉ cần nhìn gương mặt đó thôi đã đủ để chảy nước miếng rồi.

Nhưng bây giờ thì không thể, cậu đặc biệt sợ hãi khi phải đối diện với người kia, nhất là trong tình huống đứa bé trong bụng mang một nửa DNA của người đó. Nhìn thấy người kia thật sự vô cùng ngượng ngùng, cậu chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.

Cát Kỳ vừa đi tới vừa hỏi: “Kết quả thế nào rồi?”

Tô Đường không kìm được đề nghị: “Bác sĩ, chúng ta có thể vào phòng khám rồi nói không?”

“Ồ, được thôi.”

Giọng Cát Kỳ không giấu nổi sự tiếc nuối, nhưng vẫn chiều theo ý Tô Đường mà mở cửa phòng khám.

Tô Đường bước vào phòng khám, thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không dám nhìn biểu cảm của Yến Hoài Tư bên ngoài.

Chắc chắn biểu cảm của đối phương không được tốt lắm, dù sao người đó trông có vẻ không thích cậu, lần nào gặp cũng đều nghiêm nghị như vậy.

Tô Đường và Cát Kỳ vào phòng khám rồi đóng cửa lại, lặng lẽ đưa tờ xét nghiệm ra.

Cát Kỳ vừa nhìn đã nói ngay: “Mang thai rồi, dựa theo thời gian quan hệ tìиɧ ɖu͙© cuối cùng mà tính, hiện tại hẳn là đã hơn mười hai tuần. Hiện tại thai nhi có chiều dài khoảng bảy đến chín centimet. Tôi có thể sắp xếp cho cậu siêu âm để xem thai và nghe tim thai. Sau khi có kết quả siêu âm, cậu quay lại đây đăng ký, làm khám thai sau này...”

Cát Kỳ nói được nửa chừng, nhận thấy vẻ mặt Tô Đường không được tốt lắm, im lặng, và càng lúc càng buồn bã.

Là một bác sĩ khoa sản, anh ta đã gặp nhiều cảnh tượng như vậy, nên hạ giọng hỏi: “Cậu...muốn giữ đứa bé này không?”

Nhìn Tô Đường như vậy, chẳng lẽ Yến Hoài Tư là một gã đàn ông tồi tệ, ăn sạch rồi không chịu trách nhiệm sao?

“Tôi không biết.” Nội tâm Tô Đường vô cùng hoang mang, cậu thật sự không biết mình nên làm gì bây giờ.

Cậu sờ sờ bụng theo bản năng, trong bụng mình có một đứa bé chưa đến mười centimet, một đứa bé nhỏ bằng hạt đậu, bé tí, đáng yêu như vậy, cậu bỗng thấy luyến tiếc một cách khó hiểu.

“Vậy thì.” Cát Kỳ bắt đầu kê đơn: “Tôi kê đơn siêu âm cho cậu trước. Đơn có hiệu lực trong ba ngày sau khi đóng phí. Nếu cuối cùng cậu quyết định không muốn đứa bé này, có thể quét mã QR trên tấm danh thϊếp này để đặt lịch hẹn với tôi.”

Tô Đường gật đầu, lặng lẽ cầm những thứ Cát Kỳ đưa cho rồi rời đi.

Đầu óc cậu tràn ngập những suy nghĩ và những nỗi sợ hãi, hoang mang. Hầu như theo bản năng, cậu đi đến cửa phòng khám, mở cửa mà không chú ý đến xung quanh, cho đến khi một giọng nói lọt vào tai cậu.

“Có thể nói chuyện không?”

Chương 6: Hiệp sĩ tiếp đĩa

Tô Đường sững sờ, ngạc nhiên nhìn thấy Yến Hoài Tư đứng ở cửa phòng khám.

Yến Hoài Tư mặc chiếc áo blouse trắng tiêu chuẩn của bác sĩ, hai tay khoanh trước ngực, biểu cảm lạnh nhạt và xa cách.

Phải nói rằng Yến Hoài Tư trong bộ dạng này làm Tô Đường nhìn thấy là chân mềm nhũn, có lẽ bác sĩ mặc áo blouse trắng thật sự rất có khí chất. Hơn nữa những chuyện đã xảy ra trước đó, khiến cậu chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.

Ngượng ngùng đến nghẹt thở.

Cậu đã từng lấy những suy nghĩ thô tục của mình để phỏng đoán người khác, không ngờ những điều đó lại không phải là kịch bản, mà là sự thật.

Hơn nữa, chính cậu lại mua phải bαo ©αo sυ kém chất lượng, gây ra chuyện như bây giờ, cậu thật sự cảm thấy không còn mặt mũi nào để nhìn đối phương.

Nhưng cậu sờ sờ bụng, nghĩ đến đứa bé trong bụng, có lẽ chỉ lớn bằng một hạt đậu, lại cảm thấy nếu đối phương chủ động, thì vẫn nên nói chuyện.

Cậu không biết có phải do tác động của hormone hay không, mà bỗng nhiên cảm thấy luyến tiếc đứa bé trong bụng.

“Được.” Tô Đường cúi đầu nói khẽ: “Khi nào anh rảnh?”