Cậu không có người thân, không ai giúp đỡ, chỉ có một mình, vừa phải chăm sóc con vừa phải kiếm tiền, chắc chắn sẽ vô cùng vất vả, có thể cậu sẽ không làm được.
Khi lên những kế hoạch này, cậu đã lờ đi người cung cấp một nửa nhiễm sắc thể còn lại theo bản năng.
Dù sao người kia có vẻ cũng không có cảm tình gì tốt với cậu, hơn nữa chuyện này là do cậu chủ động, bαo ©αo sυ cũng là cậu tự mua. Bây giờ bao có vấn đề có thể gây hậu quả nghiêm trọng, người phải chịu trách nhiệm cũng là chính cậu, không liên quan đến đối phương.
Cậu sẽ không đổ lỗi chuyện này lên người khác, mà sẽ tự mình gánh vác trách nhiệm.
Hiện tại cậu không thích hợp để nuôi con.
Cậu vô thức sờ sờ cái bụng nhỏ đã mềm hơn rất nhiều, không hiểu sao, khi tưởng tượng đến việc nếu thật sự có con mà phải bỏ đi, cậu lại thấy luyến tiếc một cách khó hiểu.
Một sinh mệnh nhỏ bé đang lớn lên trong bụng cậu, dù nhỏ đến đâu cũng là một sinh mệnh nhỏ, cứ thế mà vô tình bỏ đi...
Tô Đường không kìm được gãi đầu, rối rắm chết đi được.
Cậu chợt hối hận vì vừa nãy không mắng người bán hàng kia thêm vài câu, nhưng dùng bαo ©αo sυ mà vẫn có thai thì e là cũng không thể khiếu nại được, dù sao ai cũng biết bαo ©αo sυ chỉ là một vấn đề xác suất.
Đúng là quy tắc đã bị những người bán hàng này nắm rõ trong lòng bàn tay.
Chính trong tâm trạng thấp thỏm bất an này, hơn nửa tiếng trôi qua, cậu thử đến máy tự động quét mã để lấy kết quả.
[Quý khách có một bản báo cáo đang được in.]
Tô Đường nhắm mắt lại, hít sâu, rồi mở mắt, lấy hết can đảm đi xem kết quả.
Sau đó, tờ xét nghiệm rơi xuống đất.
Chỉ số HCG là mấy vạn, cực kỳ dương tính.
Cậu đã mang thai.
Hơn nửa tiếng sau, Cát Kỳ đã khám xong số bệnh nhân hôm nay, tạm thời không có ca tái khám. Anh ta quyết định đi vệ sinh.
Khi đi vệ sinh, anh ta tiện tay lấy điện thoại ra xem. Khung chat với Yến Hoài Tư không có động tĩnh gì. Tên này xứng đáng độc thân cả đời.
Nhưng anh ta không ngờ, sau khi đi vệ sinh và rửa tay xong, bước ra khỏi nhà vệ sinh lại nhìn thấy Yến Hoài Tư đi thẳng đến. Trong khoảnh khắc đó, anh ta còn tưởng mình nhìn nhầm.
...Sao vậy?
“Cậu...chạy đến à? Cậu đã xem tin nhắn rồi?”
Anh ta không thể tin nổi mà hỏi.
Dường như lúc này Yến Hoài Tư mới chú ý đến anh ta, trả lời một cách hờ hững: “Xem rồi.”
Sau đó lại bổ sung một câu: “Bên khoa nữ sản có một bệnh nhân u não, đến đây cùng chủ nhiệm của họ họp hội chẩn liên khoa.”
“...Ồ.”
Hóa ra đây chỉ là một sự trùng hợp, tên này căn bản không để lời anh ta nói vào trong lòng.
Thôi, anh ta đã cố gắng rồi, hay là cứ thế đi.
Ngay khi anh ta đang nghĩ như vậy thì anh ta nhìn thấy Tô Đường cầm tờ xét nghiệm, vẻ mặt thất thần đi về phía phòng khám.
Như có ma xui quỷ khiến, Cát Kỳ nghiêng đầu nhìn Yến Hoài Tư một cái, chẳng lẽ...đây là ý trời?
Ông trời đang giúp tên Yến Hoài Tư này sao?
Anh ta định nói gì đó thì chợt nhận ra ánh mắt của Yến Hoài Tư đã dán chặt vào người Tô Đường, thậm chí còn không kìm được mà nuốt nước bọt.
Ôi chao, chuyện này có vẻ rất ly kỳ, anh ta nhất định phải biết toàn bộ câu chuyện!
Tô Đường nhìn số liệu HCG trên tờ đơn, lòng đã rối như tơ vò, quên mất việc phải quét mã đăng ký lại để tái khám. Cậu chỉ muốn đợi bác sĩ ngay trước phòng khám, nhưng cửa phòng vẫn luôn đóng, không biết tình hình thế nào.
Vừa lúc đó, cậu nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: “Tô Đường.”
Tô Đường quay đầu lại theo bản năng, lập tức sợ đến mức đứng không vững, lảo đảo lùi về sau một bước.
Cát Kỳ không biết là vô tình hay cố ý nói: “Cẩn thận chút nhé, có lẽ là người có thai, đừng để bị ngã.”
Tô Đường: “...”
Thật sự phải cảm ơn anh ta, nói mấy lời này ngay bây giờ.