Cát Kỳ nhướng mày nhìn cậu, tiếp tục với thái độ chuyên nghiệp khi làm việc của một bác sĩ, giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Có đang trong giai đoạn thụ tinh không, lần quan hệ tìиɧ ɖu͙© cuối cùng là khi nào?”
“...Không có thụ tinh, ba tháng trước.”
“Gần đây cơ thể có gì khác lạ không, lần quan hệ trước có sử dụng biện pháp phòng ngừa không?”
Tuy vẻ mặt Cát Kỳ nghiêm túc, nhưng trong lòng hoàn toàn bị “chuyện tám” lấp đầy.
Tám chuyện lớn rồi đây, ba tháng trước chẳng phải là lúc anh ta và Yến Hoài Tư đυ.ng mặt Tô Đường sao?
Chẳng lẽ hai người họ thực sự đã đến khách sạn?
Nhưng anh ta nhớ rõ đêm đó Yến Hoài Tư nửa đêm bị gọi khẩn cấp đến bệnh viện làm phẫu thuật, thức đến 8 giờ sáng hôm sau mới xong ca phẫu thuật lớn đó. Ngày hôm sau, anh ta nhìn thấy Yến Hoài Tư, chỉ thấy một bóng lưng lạnh lùng mệt mỏi, chẳng hỏi được gì.
Sau này anh ta hỏi vài lần, Yến Hoài Tư không những không hé răng nửa lời, còn cau mặt lại, làm anh ta tưởng đêm đó cuối cùng cũng tan rã trong không vui, không ngờ còn có thể thấy “phần tiếp theo” ở đây.
“Có điểm khác lạ, bụng lớn hơn một chút, thịt bụng mềm ra.”
Cát Kỳ tiếp tục hỏi: “Có buồn nôn, nôn mửa hoặc ợ chua không?”
Tô Đường cắn răng trả lời: “...Hình như, có một chút.”
Gần đây ăn cơm, quả thật thỉnh thoảng cậu có cảm giác ợ chua, cảm giác như triệu chứng bệnh nào cũng có thể tra ra chỗ ngồi.
Càng nói càng giống, cậu đừng có thật sự mang thai đấy chứ, mạng người mà!
“Ừm...Tô Đường đúng không? Được rồi, tôi kê cho cậu một tờ xét nghiệm. Bây giờ đi lấy máu kiểm tra, trong vòng một tiếng sẽ có kết quả. Cầm kết quả quay lại lấy số tái khám tìm tôi xem.”
Vẻ ngoài Cát Kỳ tỏ ra nghiêm túc, nhưng đôi mắt ẩn sau cặp kính vẫn lấp lánh ánh sáng. Anh ta thực sự cũng vô cùng mong đợi kết quả kiểm tra của Tô Đường.
Rốt cuộc đêm đó hai người có làm gì không? Nếu thật sự có con, liệu có phải là của Yến Hoài Tư không?
Trời ơi, chuyện này mà lan ra thì tuyệt đối là một tin chấn động, đủ để trở thành đề tài buôn chuyện sau giờ ăn ở bệnh viện cả tuần.
Nhưng đúng lúc đó, Cát Kỳ nhìn thấy Tô Đường cầm tờ đơn, cuối cùng cũng ngập ngừng ngẩng đầu nhìn anh ta, lấy hết can đảm nói: “Anh là bác sĩ, có trách nhiệm bảo mật thông tin bệnh nhân, không được chủ động nói cho người khác, đúng không?”
Cát Kỳ: “...Đúng.”
Anh ta như bị dội một gáo nước lạnh, tâm trạng nguội lạnh hẳn.
Phải rồi, cho dù tin đồn này có đúng như anh ta nghĩ, thì anh ta cũng phải giữ bí mật, đấy là đạo đức nghề nghiệp.
Đôi khi đạo đức nghề nghiệp sẽ khiến người ta nghẹn đến muốn chết.
Thật sự...muốn nghẹn chết.
Chờ khi Tô Đường cầm đơn đi làm xét nghiệm, anh ta thật sự không nhịn được một mình ngồi trong văn phòng ngửa mặt lên trời thở dài: “Ôi!”
Anh ta lấy điện thoại ra, nhắn cho Yến Hoài Tư: “Một tiếng nữa qua chỗ tôi một chút, nếu không đến thì có thể cậu sẽ hối hận cả đời.”
Tin nhắn gửi đi, anh ta cũng không mong đối phương sẽ trả lời ngay, dù sao bác sĩ Yến là một người bận rộn, hằng ngày ở bệnh viện gần như bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Thế nên, chuyện này có trả lời hay không, có đến hay không, đành tùy vào ý trời vậy.
Cát Kỳ thân là một bác sĩ, đạo đức nghề nghiệp cũng khiến anh ta không thể nói nhiều hơn.
Tô Đường nộp phí xong cầm đơn đi làm xét nghiệm. Trước khi lấy máu, cậu liếc qua các mục trên tờ đơn: Hormone HCG.
Cậu tìm kiếm về HCG, đây là một hình thức xét nghiệm thai nghén tiêu chuẩn, độ chính xác cao hơn nhiều so với que thử.
Sau khi lấy máu xong, cậu ngồi trên ghế ở sảnh chờ, không kìm được mà suy nghĩ lung tung, nếu thật sự có thai thì phải làm sao.
Cậu mới 25 tuổi, còn độc thân chưa kết hôn. Nếu thật sự có thai, đó sẽ là một chuyện vô cùng vất vả. Cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh có một đứa con, bởi vì cậu cảm thấy chính mình còn chưa đủ trưởng thành. Tốt nghiệp thạc sĩ mới được hai năm, chưa chơi đủ, làm sao có thể nuôi một đứa con, chưa có chút chuẩn bị nào.
Vậy nên...có lẽ không nên giữ lại.