Chương 10

Chăm sóc khách hàng: “Thân yêu, xin lỗi quý khách, chúng tôi kiểm tra thấy sản phẩm quý khách đã mua và nhận hàng đã quá 30 ngày, vượt quá thời hạn bảo hành. Chúng tôi không thể cung cấp dịch vụ hậu mãi ạ.”

Tô Đường: “?”

Tô Đường: “Đây là lỗi do chất lượng sản phẩm, mà không được bảo hành? Bị rách toạc ra rồi!”

Chăm sóc khách hàng: “Thân yêu, vì hạn chế của sản phẩm, tỉ lệ tránh thai thành công của bαo ©αo sυ chỉ khoảng 95%, vẫn có nguy cơ bị rách, tuột, tràn...”

Tô Đường: “Mấy người có phải là vô địch thiên hạ không, đùn đẩy hết trách nhiệm! Tôi muốn khiếu nại các người bán hàng giả, cái bαo ©αo sυ đấy là hàng giả!”

Chăm sóc khách hàng: “Thân yêu, trên giao diện sản phẩm có ghi rõ “giả một đền ba”. Chúng tôi có thể gửi lại cho quý khách thêm chín chiếc khác ạ.”

Tô Đường: “...”

Mẹ nó!

Nếu còn nói chuyện với nhân viên chăm sóc khách hàng này nữa, chắc cậu sẽ tức chết mất.

Vấn đề có phải là ở chuyện gửi thêm bαo ©αo sυ đâu?

Đây là vấn đề liên quan đến mạng người!

Việc cấp bách bây giờ là phải đến bệnh viện kiểm tra xem rốt cuộc có thai hay không.

Cậu lười đôi co với nhân viên chăm sóc khách hàng, liền thoát khỏi ứng dụng mua sắm, nhìn thấy khoa nam sản của bệnh viện hạng ba gần đó vẫn còn số, lập tức đặt một chiếc xe cấp tốc đến đó.

Mặc dù việc nam giới mang thai và sinh con rất hiếm, nhưng để tạo điều kiện cho những người này, chính quyền thành phố vẫn mở khoa nam sản ở một vài bệnh viện công, dùng để khám và theo dõi thai sản.

Cậu đến bệnh viện lấy số, ngồi bên ngoài chờ gọi tên.

Cậu chỉ định đến để kiểm tra thôi, chứ không có ý định đăng ký theo dõi thai sản gì cả, nên chỉ lấy số thường. Không biết là bác sĩ nào khám, khi nghe gọi tên đi vào, nhìn thấy bác sĩ, cậu đột nhiên cảm thấy hơi quen mặt.

...Không, là vô cùng quen mặt.

Cậu nhớ ra rồi, đây chẳng phải là người mấy tháng trước đã ngồi uống rượu với Yến Hoài Tư sao.

Là một...bác sĩ nam sản?

Cậu nhớ rõ người này lúc ấy ngồi cùng Yến Hoài Tư. Nếu giả sử là đồng nghiệp...

Chẳng lẽ những gì Yến Hoài Tư nói lúc trước là sự thật?

Tô Đường bị suy đoán của chính mình làm cho kinh ngạc, cũng không biết nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với vị bác sĩ này. Cậu chỉ mong đối phương không nhớ rõ mình, không nhận ra mình.

Nhưng ông trời không chiều lòng người, vị bác sĩ kia nhìn kĩ cậu một lúc rồi nói: “Tôi đã gặp cậu rồi. Mấy tháng trước cậu đến gần bác sĩ Yến, còn thành công nữa.”

“Yến, bác sĩ, Yến!”

Nghe thấy ba chữ này, trong đầu Tô Đường chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Chẳng lẽ đêm đó Yến Hoài Tư nói thật, chứ không phải chỉ là cớ để rời đi sao?

Trong khoảnh khắc, Tô Đường cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì những suy đoán u ám và hiểu lầm đối phương. Cậu đã thực sự lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

“Nói cậu là người duy nhất tôi từng thấy đến gần bác sĩ Yến thành công. Nhưng sau đó sao không nghe nói gì nữa, hôm nay cậu lại đến khoa sản, chẳng lẽ cậu...?”

Tô Đường xấu hổ cực độ, không còn mặt mũi ngẩng đầu lên, không dám nhìn thẳng mặt vị bác sĩ đối diện.

Cậu có cái vận gì thế này, đến bệnh viện khoa nam sản đăng ký mà cũng gặp phải người quen, đúng là “chết xã hội” mà.

“Nhắc đến cũng thật trùng hợp, tôi vừa được điều đến khoa nam sản đã gặp được cậu.” Vị bác sĩ đối diện trò chuyện vài câu, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần chuyên nghiệp, hỏi: “Cậu đến đây có vấn đề gì không?”

“Tôi...”

Tô Đường thầm nghĩ hiện tại cậu chỉ muốn quay đầu bỏ đi, đổi chỗ khác khám. Nhưng vấn đề cậu có thai hay không càng nghiêm trọng hơn, cứ gãi lòng cào ruột, khiến cậu không muốn chờ đợi thêm một khắc nào nữa. Cậu chỉ muốn có kết quả càng sớm càng tốt. Nếu bây giờ đổi bệnh viện, sẽ phải đăng ký lại, xếp hàng chờ đợi, chưa chắc hôm nay đã có kết quả.

Cậu không thể chờ đến ngày mai được.

Nghĩ như vậy, cậu liều mạng như bất chấp tất cả, nói với vị bác sĩ đối diện: “Tôi muốn kiểm tra xem mình có thai hay không.”