Trong không gian đó, nhóm vũ đoàn chuyên nghiệp đã đứng đợi sẵn, họ mặc đồ đồng bộ màu đen, thân hình cao gọn uyển chuyển không thể dứt mắt.
Đứng giữa là một người đàn ông mặc sơ mi xắn tay, tay cầm clipboard, ánh mắt sắc và giọng nói cương quyết.
Chị Thu Lê giới thiệu nhỏ bên tai Tâm Anh: “Đó là anh Khánh Duy, biên đạo chính, người dựng toàn bộ phần sân khấu cho các đội năm nay, khó tính lắm nhưng công bằng.”
Nghe vậy, Tâm Anh gật đầu dạ, rồi cùng cả nhóm bước đến chào lễ phép.
Khánh Duy nhìn cả năm người một lượt, rồi nói ngắn gọn: “Tôi đã nhận được bản nhạc của nhóm, giờ các em đứng theo đội hình trình diễn, làm lại từ đầu bài để tôi cùng vũ đoàn quan sát tổng thể trước, không cần vũ đạo hoàn chỉnh, chỉ cần đúng nhịp, đúng vị trí chuyển động là được.”
Tâm Anh ra hiệu cho Tý bật nhạc từ USB đã kết nối sẵn, giai điệu quen thuộc vang lên, và cả nhóm lập tức vào vị trí.
Ở phía sau, các vũ công đứng khoanh tay quan sát, trong ánh mắt nghiêm túc của họ, có một sự hài lòng hiện rõ.
Khi bài hát kết thúc, cả nhóm cúi đầu chào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đứng đợi mắt hướng về người biên đạo.
Khánh Duy chép một điều gì đó vào clipboard, rồi ngẩng lên: “Không tệ, có tinh thần năng lượng, nhưng chuyển động còn lộn xộn, vũ đoàn sẽ cùng các em chỉnh toàn bộ bố cục bài dựng, từ mai bắt đầu ráp đội hình chính thức.”
Sau bốn tiếng tập liên tục, từng cơ bắp trên người ai nấy đều căng cứng như vừa bị vắt cạn.
Mồ hôi túa ra ướt lưng áo, gót chân nhức buốt, cổ họng khô rát, đến hơi thở cũng nặng nề.
Bé Thu lê từng bước chân như gà rút xương, miệng không ngừng than vãn con không còn là con người nữa, còn Tý thì chỉ biết chống nạnh thở phì phò.
Hoàng và Tâm đi cuối, lặng lẽ xách theo túi khăn ướt và chai nước.
Diệp Tâm Anh cũng mệt, nhưng không dám để lộ sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng đám nhóc.
Cô vẫn đi đầu dáng thẳng, chỉ đôi bàn tay buông dọc theo hông là đã rũ hết lực.
Vừa bước tới hành lang ngoài khu tập luyện, họ bất ngờ khựng lại khi bắt gặp một người đàn ông cao lớn đang sải bước từ lối đối diện, bên cạnh là Trợ lý Minh nam đang cầm tập kịch bản cùng bản dàn dựng chương trình.
Đặng Minh Hoàng vẫn áo sơ mi đen, quần âu đen và vẻ lịch lãm chuyên nghiệp, nhưng lần này thay vì chỉ lướt qua như những lần trước, hắn dừng bước lại, ánh mắt dừng đúng vào nhóm nhỏ đang ướt đẫm mồ hôi và thở hổn hển vì kiệt sức.