[Cơ bắp kia, nhìn hơi bị đẹp luôn.]
[Thật muốn sờ thử, muốn sờ quá! Cảm giác sờ cơ bắp như thế này sẽ thế nào nhỉ? Cứng như đá chăng?]
Khương Lê hơi mất tập trung, không để ý đến câu trả lời của Kỳ Dung Liễm. Hàng lông mi dài của cô chớp nhẹ, trên gương mặt còn vương chút đỏ hây hây sau khi ngâm nước nóng. Ngón tay cô lén giơ lên hai ngón.
[Chúng ta bây giờ là cặp đôi chưa cưới. Sờ một chút chắc không phạm pháp đâu nhỉ.]
[Chỉ một cái thôi, mình chỉ muốn sờ thôi, không có ý gì khác. Thế kỷ 21 rồi, lỡ chạm tay vào có gì to tát đâu!]
Trong lúc đấu tranh nội tâm, cánh tay Khương Lê khẽ nhích lên vài centimet, thì lập tức bị Kỳ Dung Liễm nắm lấy cổ tay. Ánh mắt anh sâu xa nhìn cô.
“Khương Lê, em định làm gì?”
Bị bắt ngay tại trận, Khương Lê chẳng chút hoảng sợ. Cô dùng tay kia bẻ ngón tay anh ra, thoát khỏi vòng kiềm chế, rồi tiện tay vuốt mái tóc rũ xuống bên tai.
“Chỉ vuốt tóc thôi mà. Anh ba căng thẳng thế làm gì.” Cô cố ý trêu anh, nụ cười nghịch ngợm như con cá voi trắng thích dọa người. “Không phải anh nghĩ em định làm gì anh đấy chứ?”
Không đợi anh đáp, Khương Lê khoanh tay, ra vẻ vừa nhận ra điều gì, trêu tiếp: “Thực ra người nên lo lắng là em mới đúng chứ.”
Kỳ Dung Liễm cúi nhìn cô, tóc cô hơi ướt, làn da dưới nắng ánh lên vẻ trong trẻo, ửng hồng. Anh ngưng mắt lại ở cánh cửa phía sau cô, không nhìn tiếp xuống dưới.
“Em đúng là gan lớn, mặc mỗi áo choàng tắm mà ra mở cửa.”
Khương Lê nghiêm túc biện hộ: “Đó là vì em tin anh mà. Anh ba chắc chắn sẽ không phụ sự tin tưởng này của em, đúng không?”
“Cũng chưa chắc.” Anh đáp bằng giọng hơi trầm, rồi chuyển chủ đề: “Vào thay đồ, tôi dẫn em đi chơi chỗ khác.”
Nghe anh nói vậy, Khương Lê liền phấn khích đồng ý ngay, nghiêng người để anh vào phòng khách chờ.
Sau đó cô bước vào phòng ngủ, không quên khóa cửa.
Nói cô thiếu cảnh giác cũng không đúng, vì cô mời anh vào phòng. Nhưng bảo cô cảnh giác, thì lại nhớ khóa cửa phòng ngủ.
Kỳ Dung Liễm đi đến tủ lạnh, lấy một chai nước khoáng cỡ nhỏ, mở nắp, ngửa cổ uống. Không chút giữ kẽ, sự bực bội dần tan, anh ném chai rỗng vào thùng rác, âm thanh vang lên khẽ khàng trong bầu không khí tĩnh lặng.
Anh không nghĩ nhân viên khu này lại sắp xếp Khương Lê ở đúng căn phòng của mình.
Nếu anh nhớ không nhầm, ở trang viên này rõ ràng còn phòng trống.
Bây giờ đổi phòng cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Lướt qua cảm giác lạ lẫm vừa dấy lên, anh đưa mắt quan sát căn phòng hiện tại.
Căn phòng được bài trí gần như không khác mấy so với lúc anh vừa dọn vào, chỉ thêm vài món đồ mang đậm nét cá nhân.
Trên chiếc bàn trà rộng bằng gỗ tự nhiên, một chiếc dây buộc tóc màu xanh nhạt và một chiếc lược khí với đôi cánh thiên thần nằm chỏng chơ. Trên ghế, một cuốn sách chuyên ngành bị giở đi giở lại nhiều lần được đặt nghiêng ngả, còn trên sofa lại vắt vẻo một chiếc khăn choàng sặc sỡ. Những món đồ nhỏ nhặt như vậy dường như đã nói lên tính cách phóng khoáng, không quá cầu kỳ của chủ nhân.
Kiềm chế ý định muốn sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng, Kỳ Dung Liễm nhận ra việc quan sát này có chút đường đột. Anh ngồi lại trên sofa, bắt chéo chân, tiện tay rút từ kệ sách một cuốn để đọc.
Nhưng khi cúi đầu nhìn, hóa ra thứ anh cầm lên lại là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình có tựa đề "Tổng Tài Bá Đạo và Bi Kịch Theo Đuổi Vợ".
Kỳ Dung Liễm hơi khựng lại, liếc nhìn giá sách vốn lẽ ra phải đầy những tạp chí tài chính mới nhất. Vậy mà giờ đây, chúng bị đẩy xuống tầng dưới cùng, nhường chỗ cho một loạt những cuốn sách bìa đầy màu sắc.
Khương Lê vừa bước ra từ trong phòng thì tình cờ thấy anh đang chăm chú nhìn kệ sách.
Cô chớp mắt, mặt không chút biến sắc giải thích: “Đó là em bảo quản gia chuẩn bị tối qua, để gϊếŧ thời gian thôi.”
Mấy ngày nay công việc bận rộn khiến Khương Lê phải tiếp xúc máy tính quá nhiều. Mắt cô khô rát, nhạy cảm với ánh sáng, đến mức sáng nay còn phải đeo kính râm khi ăn sáng.
Tình trạng mắt như vậy rõ ràng không thể chơi điện thoại hay máy tính được. Nhưng làm gì có kỳ nghỉ nào mà không dành chút thời gian đọc tiểu thuyết chứ? Cô còn đang muốn học hỏi cốt truyện để theo đuổi người ta đây. Vì lo ảnh hưởng xấu đến mắt, cô dứt khoát nhờ quản gia mua một cuốn về làm sách gối đầu giường.
Chỉ là quản gia tận tụy quá mức, cô nhờ mua một cuốn mà ông mang về cả một xe đẩy chất đầy sách.
Nhìn cả đống sách đều có vẻ hấp dẫn, Khương Lê bối rối không biết chọn cuốn nào, cuối cùng đành để quản gia xếp hết lên giá.
Dù Kỳ Dung Liễm không hứng thú với đống sách lộn xộn kia, thậm chí còn thấy chúng khá chướng mắt, anh cũng không sai người dọn đi, càng không đánh giá sở thích nhỏ này của cô. Anh chỉ đứng thẳng dậy, bước về phía cửa.
“Đi thôi.” Giọng anh bình thản cất lên.
Khương Lê nhanh chóng theo sau. Cô đã thay một chiếc váy yếm màu vàng gừng, tôn lên làn da trắng mịn. Mái tóc trước đó được búi cao giờ đã buông xuống, uốn nhẹ tự nhiên, lười biếng phủ lên vai.
“Chúng ta đi đâu? Ở đây còn chỗ nào vui không?” Khương Lê tò mò hỏi.
“Có.” Kỳ Dung Liễm định nói tiếp điểm đến nhưng thấy cô giơ ngón trỏ lên trước môi, lắc qua lắc lại như ra hiệu ngừng lại.
“Thôi, anh đừng nói nữa. Em muốn giữ sự bí mật, đến nơi mới bất ngờ hơn.”
Anh khẽ cười, ánh mắt ẩn chút ý cười sâu thẳm. “Được thôi.”
Điểm đến khá xa, trời lại đang giữa mùa hè nóng nực. Dù khu vực này được phủ cây xanh rợp bóng, đi bộ vẫn không phải lựa chọn khả thi. Biệt thự đã chuẩn bị một chiếc xe điện nhỏ có người lái để đưa họ đi.
Chiếc xe có thiết kế hình hộp với hai bên là cửa sổ kính trong suốt, lau chùi sáng bóng, có thể nhìn rõ toàn bộ khung cảnh bên ngoài. Nếu không muốn dùng điều hòa trong xe, hành khách có thể mở cửa sổ để tận hưởng làn gió tự nhiên.
Chỉ vừa lên xe, ánh mắt Khương Lê đã dính chặt vào cảnh sắc bên ngoài.
Cô biết khu biệt thự có phong cảnh hữu tình, tựa lưng vào núi, có hồ, cây, đá và cả động vật. Cô rất muốn đi dạo, nhưng lại lười, không muốn bước nhiều.
Tài xế cố tình lái xe chậm để cô từ từ ngắm cảnh.
"Nhìn kìa, tảng đá kia trông giống như đám mây, chắc là được thiết kế tỉ mỉ nhỉ."
"Ôi, có cả công trắng! Đẹp quá, đôi chân dài cứ như đà điểu!"
"Cây này cong cong trông như người đang nhảy múa vậy, mấy nhánh cây như đang vung tay đánh nhau, nhìn lá còn rung rinh nữa, giống như đang múa tay hoa."
Kỳ Dung Liễm nghe cô thì thầm, ánh mắt anh cũng dõi theo từng điểm cô nói.
Ban đầu anh không thấy có gì đặc biệt, nhưng nghe cách cô diễn tả, anh bỗng nhận ra vài điều thú vị.
Hóa ra, những hòn núi đá cứng nhắc có thể được ví như mây bồng bềnh. Con đà điểu mộc mạc lại có thể so sánh với vẻ kiêu sa của công. Và những cây cối vốn tĩnh lặng cũng có thể như người đang nhảy múa.
[Muốn mở cửa sổ để vẫy tay với chú công trắng quá.]
[Nhưng cái tên này khó tính lắm, mình mà mở chắc chắn sẽ bị anh ta đóng lại ngay.]
Kỳ Dung Liễm bất giác thả lỏng. Anh đưa tay qua người cô, đẩy cửa sổ ra.
Luồng không khí nóng hổi ùa vào, nhưng nhanh chóng bị cái mát lạnh trong xe cuốn đi. Khương Lê quay lại nhìn anh, bất ngờ nhưng nhanh chóng thích thú, nhoài người ra ngoài cửa sổ vẫy tay với chú công trắng.
Chỉ là động tác đột ngột của cô khiến Kỳ Dung Liễm giật mình. Anh theo phản xạ định vòng tay giữ cô lại, nhưng vừa chạm đến, anh khựng lại.
Chiếc váy vàng nhạt của cô có phần eo khoét lỗ, để lộ làn da trắng muốt mịn màng. Ánh mắt anh thoáng biến đổi, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thu tay lại.
Dù xe đang chạy chậm và không có xe nào khác, anh vẫn không thể giữ được sự thảnh thơi ban nãy.
Những lọn tóc đen của cô bị gió thổi tung, gợn lên như làn sóng. Ánh mắt anh dõi theo bóng dáng ấy, cảm xúc cuộn trào nhưng lại bị anh kiềm nén, giấu nhẹm dưới đôi mắt khép hờ.
Cuối cùng, xe cũng dừng lại trước điểm đến.
-còn tiếp-