Sáng sớm hôm sau.
Kỳ Dung Liễm nhận được một cuộc điện thoại từ Kỳ Tiêu.
Kỳ Tiêu chẳng buồn khách sáo, trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Chú, đi suối nước nóng ở trang viên Kiều Sơn không?"
"Có chuyện gì?" Anh hơi nhướng mày, không trả lời là sẽ đi hay không.
"Giờ cháu đang trên đường đến đó, muốn ngâm suối nước nóng để thư giãn. Hôm nay không phải thứ Bảy sao? Chú đừng đi cưỡi ngựa nữa, đổi cách xả stress thử xem."
Ý tưởng này hoàn toàn là Kỳ Tiêu bốc đồng nghĩ ra.
Trước đây, nhờ bạn bè giới thiệu, Kỳ Tiêu kết bạn WeChat với LILY, thỉnh thoảng vẫn giữ liên lạc. Tối qua, LILY nhắn tin nói sẽ đi ngâm suối nước nóng.
Ban đầu anh chẳng để tâm, nhưng sau khi nghe LILY nhắc, anh mới nhận ra dạo này mình đúng là mệt mỏi vì loay hoay cứu vớt công ty.
Ngâm suối nước nóng giữa mùa hè, nghĩ thôi đã thấy sảng khoái. Ý tưởng đi suối nước nóng đột nhiên khiến Kỳ Tiêu phấn chấn hẳn.
Cũng nhân cơ hội này anh muốn thư giãn và sắp xếp lại suy nghĩ. Những ngày bận bịu vừa qua, anh đã làm xong báo cáo nghiên cứu ngành, thu về không ít ý tưởng hay ho. Nhưng công việc chất chồng khiến anh kiệt sức.
Trước khi xuất phát, Kỳ Tiêu nghĩ đến chú của mình.
Kỳ Dung Liễm có một thói quen ít ai biết, đó là mỗi thứ Bảy anh thường đến câu lạc bộ, ngày chẵn cưỡi ngựa, ngày lẻ chơi golf.
Từ đầu năm nay, Kỳ Tiêu cũng bắt đầu học theo thói quen này của chú nhỏ.
Anh muốn tranh thủ học hỏi từ chú, nhưng bình thường Kỳ Dung Liễm quá bận, chẳng mấy khi có cơ hội gặp mặt. Vì vậy anh chỉ còn cách tìm những dịp thế này.
Khoảng nửa tháng trước, trên đường đến câu lạc bộ, xe của Kỳ Tiêu bị người khác va phải nên anh không đi được.
Không giống chú nhỏ kiên nhẫn và duy trì thói quen lâu dài, Kỳ Tiêu cảm thấy cưỡi ngựa và chơi golf có hơi nhàm chán. Nghĩ đến việc hôm nay sắp đến giờ thư giãn cố định của chú, anh quyết định mời chú đi ngâm suối nước nóng.
Khi mời chú, Kỳ Tiêu hoàn toàn không nghĩ mình sẽ bị từ chối.
Chỉ là đi ngâm suối nước nóng thôi mà. Anh và chú nhỏ thân thiết như vậy, chú chắc chắn sẽ đồng ý.
Thế nhưng câu trả lời nhận được lại là— "Không được."
Kỳ Tiêu: "Chú đi công tác rồi à?"
Ngoài lý do này, anh không thể hiểu được vì sao Kỳ Dung Liễm không đi.
Kỳ Dung Liễm chưa bao giờ nói dối, nhưng lần này anh thản nhiên đáp: "Trang viên Kiều Sơn đang bảo trì, hôm nay không mở cửa, đổi chỗ khác đi."
Nghe câu trả lời đó, Kỳ Tiêu có chút khó hiểu rồi cúp máy.
Ban đầu anh định quay xe, nhưng giờ đã cách trang viên chưa đầy 10 phút lái xe. Đã đến tận đây rồi, anh quyết định ghé qua xem thế nào.
Tới nơi, Kỳ Tiêu không gặp cảnh "ăn quả lừa" như mình tưởng.
Không nghĩ chú nhỏ sẽ lừa mình, Kỳ Tiêu lại gọi một cuộc nữa.
Vừa bước vào cửa, anh vừa nói qua điện thoại: "Chú, cháu đến cổng rồi, nơi này vẫn hoạt động bình thường, chú nghe nhầm tin rồi."
"Thật à." Đầu bên kia chỉ đáp lại một câu rồi tắt máy ngay.
Kỳ Tiêu càng thêm ngơ ngác.
Hôm nay chú nhỏ bị làm sao vậy, ngay cả câu cũng chưa nói hết đã cúp máy.
Anh không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho rằng chú dạo này bận công việc nên nhớ nhầm lịch bảo trì của trang viên.
Bước chân tiếp tục hướng về khu vực quen thuộc, Kỳ Tiêu cảm thấy thoải mái khi đến đây.
Trang viên nghỉ dưỡng này có cổ phần của Kỳ Dung Liễm , Kỳ Tiêu cũng có một phòng riêng và khu vực suối nước nóng của mình.
Anh vốn rất thích ngâm suối nước nóng. Mùa đông thường rủ bạn bè đến đây chơi một hai ngày. Vì quen thuộc nên lần này anh thậm chí không mang theo vali.
Khu suối nước nóng lớn nhất ở đây là của Kỳ Dung Liễm, luôn được bảo trì bởi đội ngũ chuyên nghiệp.
Thỉnh thoảng, Kỳ Tiêu sẽ đưa bạn bè đến suối nước nóng, nhưng theo anh biết, Kỳ Dung Liễm chưa bao giờ dẫn người ngoài đến đây.
Không cách nào khác, chứng sạch sẽ của chú anh quá nghiêm trọng. Với Kỳ Dung Liễm , việc ngâm suối nước nóng cùng người khác là điều không thể xảy ra.
Suy cho cùng, đó cũng là thói quen được hình thành từ những chuyện cũ. Kỳ Tiêu luôn kính trọng chú mình, chẳng bao giờ thấy chứng sạch sẽ ấy có gì đáng phàn nàn.
Sáng nay, sau khi rời giường, anh chạy thẳng đến đây, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn. Thế là anh quyết định ghé nhà hàng trong khu trang viên để ăn uống.
Bước vào nhà hàng, Kỳ Tiêu trông thấy một người phụ nữ.
Cô ấy ăn mặc cực kỳ thoải mái, mặc một chiếc váy ngủ dài màu hồng nhạt đến dùng bữa ở nơi trang hoàng xa hoa. Trên đầu còn buộc băng đô, rõ ràng là phong thái ở nhà. Nhưng kỳ lạ là cô lại đeo một chiếc kính râm khung tròn to đen thui.
Đã quen với đủ kiểu ăn mặc thời thượng kỳ quái trong giới, Kỳ Tiêu không hề thấy lạ lẫm với phong cách của cô.
Cô cũng không ngờ sẽ có người đến đây, ngước lên nhìn anh hai giây rồi lại tự nhiên cúi xuống tiếp tục dùng bữa sáng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Kỳ Tiêu cảm thấy khó hiểu.
Đây là trang viên tư nhân, người được vào đây anh đều biết, nhưng lại chẳng hề có ấn tượng gì về cô gái này.
Nghĩ đến thái độ kỳ lạ của chú mình lúc nãy, một suy đoán khó tin hiện lên trong đầu anh.
Ban đầu định ngồi vào bàn khác, nhưng sự tò mò thôi thúc khiến anh chuyển hướng, bước đến trước mặt cô gái.
“Chào cô, tôi ngồi đây ăn sáng được chứ?” Anh tỏ ra cực kỳ lịch sự, chỉ vào chỗ ngồi đối diện cô.
“Hả? Tại sao?” Cô gái ngẩng đầu khỏi món ăn, có vẻ không hiểu hành động của anh.
Rõ ràng còn bao nhiêu chỗ trống, tại sao lại nhất quyết ngồi trước mặt cô?
“Không biết cô đã nghe qua câu này chưa: Ăn một mình là nỗi cô đơn ở mức độ cao nhất.” Kỳ Tiêu thản nhiên nói dối. “Còn tôi thì sợ cô đơn.”
Cô gái nghe vậy, như hiểu lại như không, chỉ “ồ” một tiếng.
Kỳ Tiêu cho rằng cô đã đồng ý, đang định ngồi xuống thì nghe cô chậm rãi nói: “Vậy thì nhờ quản gia lấy cho anh một con búp bê để ăn cùng nhé.”
Kỳ Tiêu phì cười, cảm thấy cô gái này thật thú vị.
“Búp bê không biết nói chuyện, mà tôi lại có thói quen không thích im lặng khi ăn.” Anh tự nhiên ngồi xuống.
“Vậy anh cứ từ từ mà nói, đừng hăng quá kẻo làm đổ đồ ăn của tôi.” Cô gái lịch sự đáp lại, khóe môi luôn giữ nguyên độ cong cười nhạt.
Nói xong, cô lại tập trung vào bữa sáng, chậm rãi ăn từng chiếc bánh bao nhỏ, coi người đàn ông đối diện như một món đồ chơi biết cử động.
-còn tiếp-