Chui vào xe, Khương Lê phấn chấn chào hỏi Kỳ Dung Liễm . Giọng cô đầy vẻ hân hoan, tràn trề sức sống:
“Chào buổi sáng, anh ba! Cảm ơn anh đã góp phần bảo vệ môi trường, mọi sinh linh trên trái đất này đều sẽ ghi nhớ công lao của anh.”
[Cảm ơn anh đã góp phần cho hai tỷ của tôi, sau này giàu rồi tôi nhất định không quên anh đâu.]
[Dù gì thì một người đàn ông vừa đáng ghét vừa xuất sắc thế này, rất khó để quên được.]
Ngồi vào chỗ, Khương Lê tự giác thắt dây an toàn, đặt hộp thức ăn lên tay vịn rộng rãi.
“Nhìn xem em mang gì cho anh này, anh ba, anh ăn sáng chưa?”
“Không cần đâu.” Kỳ Dung Liễm liếc nhìn chiếc hộp gỗ rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, không chút hứng thú. “Tôi ăn sáng rồi.”
Khương Lê hơi thất vọng: “Vậy à.”
Cô đã ăn khá no, tạm thời không muốn ăn thêm phần đồ ăn mình mang theo. Nhưng để lâu thì sẽ mất ngon, mà cô thì không thích lãng phí đồ ăn.
Suy nghĩ một chút, cô nhớ đến người ngồi ghế trước, từ nãy đến giờ vẫn chưa nói gì, bèn gọi tên anh ta.
“Trợ lý Lưu, anh ăn sáng chưa? Tôi mang dư một phần đây.”
Từ gương chiếu hậu, Trợ lý Lưu bắt gặp ánh mắt nhẹ nhàng mà đầy áp lực của Kỳ Dung Liễm nhìn anh.
Ánh mắt ấy, dù rất ôn hòa, lại khiến người ta có cảm giác ngột ngạt khó tả.
Quả thật anh chưa ăn sáng, nhưng với tư cách là người "hưởng thụ niềm vui xem kịch," Trợ lý Lưu tuyệt đối không thể để tình thế chuyển hướng về phía mình. Chỉ khi mất trí anh mới dám thừa nhận mình chưa ăn.
“Tôi ăn rồi.” Trợ lý Lưu vừa đáp vừa giữ thái độ điềm tĩnh, ánh mắt nhìn thẳng xuống, không dám lơ đễnh.
Khương Lê nghe vậy lại càng thất vọng hơn. Cô nghĩ ngợi thêm chút nữa rồi hỏi bác tài xế: “Chú Khâu, chú ăn sáng chưa ạ?”
Bác tài là một người đàn ông ngoài ba mươi, tính tình thật thà, không thích lòng vòng như Trợ lý Lưu, nên đáp ngay: “Chưa ăn đâu.”
“Vậy lát nữa chú lái xe xong thì ăn phần này nhé, vẫn còn nóng đấy, ngon lắm ạ.”
Khương Lê không hề phóng đại. Đồ ăn nhà họ Tần quả thực rất ngon, bởi gia đình họ Tần vốn làm giàu từ ngành thực phẩm. Tần Chí là người rất cầu kỳ trong chuyện ăn uống, sẵn sàng chi đậm để thuê những đầu bếp giỏi. Nghe nói, đầu bếp chính hiện tại còn là truyền nhân của một ngự trù thời xưa.
Đối với Khương Lê, điều tuyệt nhất ở nhà họ Tần chính là mỗi ngày đều có món ăn mới lạ để thưởng thức.
“Được, cảm ơn cô.” Bác tài đáp ngắn gọn, mắt vẫn tập trung quan sát đường đi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa phần bữa sáng, Khương Lê vui vẻ quay đầu nhìn Kỳ Dung Liễm , nhưng lại phát hiện dường như anh có chút… không vui.
[Tên đàn ông thối này không vui à? Chẳng lẽ là ảo giác của mình? Không thể nào! Trừ khi…]
[Mình hiểu rồi! Là do cái tính chiếm hữu chết tiệt của anh ta đang phát tác chứ gì! Đồ vốn thuộc về anh ta mà bị cho người khác, kiểu đàn ông bá đạo lại nhỏ nhen như anh ta chắc chắn sẽ thấy khó chịu.]
[Đúng là trẻ con, làm sao trên đời lại có người trẻ con như vậy được chứ. Để giáo viên mẫu giáo Khương này ra tay dỗ dành một chút nào!]
Khương Lê vừa định mở miệng thì Kỳ Dung Liễm đã cất lời nói trước cô: “Khương Lê, tôi biết em định nói gì. Nhưng bây giờ tôi cần nghỉ ngơi, làm ơn giữ yên lặng.”
Nói xong, anh nhắm mắt lại, biểu cảm lộ ra chút mệt mỏi nhàn nhạt.
Khương Lê cảm giác như mình là một con gà nhựa bị người ta bóp nghẹn họng.
Rõ ràng đã chuẩn bị cả một bài "hát" đầy nhiệt huyết, cuối cùng lại phải nuốt trọn toàn bộ vào bụng.
[Dạo này anh ta bị làm sao thế nhỉ? Sao trông cứ như kiểu cơ thể bị hút cạn sức lực vậy.]
Kỳ Dung Liễm bất giác khựng lại khi nghe thấy dòng suy nghĩ của cô.
[Nhưng mà không phải kiểu mệt mỏi rã rời đâu nhé, cũng không đến mức kiệt quệ. Khó tả ghê… Nhưng phải công nhận, cái dáng vẻ này cũng khá quyến rũ đấy chứ.]
[Cái gì? Mình vừa nghĩ linh tinh gì thế này? Không đời nào mình lại có mấy ý nghĩ kỳ cục như vậy đâu!]
Anh thực sự không biết bình thường cô xem những gì mà có thể nghĩ ra những ý tưởng lệch lạc đến mức kỳ cục như vậy. Đây cũng chẳng phải lần đầu Kỳ Dung Liễm thắc mắc về điều này.
Kỳ Dung Liễm giả vờ như không nghe thấy gì, nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi.
Tối qua, anh phá lệ tập gym trước khi đi ngủ, tiêu hao không ít sức lực, nhưng ngược lại, tinh thần lại phấn chấn hơn, cả đêm chẳng ngủ được ngon.
Anh cố tình phớt lờ mấy suy nghĩ linh tinh trong đầu Khương Lê, nhưng chúng lại như những đứa trẻ nghịch ngợm, cứ loanh quanh mãi không chịu rời.
[Chán quá, chẳng có ai nói chuyện với mình. Thôi được, nghĩ tiếp xem làm sao tiêu hết hai tỷ của mình vậy.]
[Mình nghĩ đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, mình còn chưa từng yêu đương gì cả. Có tiền, có thời gian, chắc chắn phải thử cảm giác yêu đương khổ đau là như thế nào. Đến lúc đó kiếm ai gần giống hình mẫu lý tưởng, yêu thử vài ba tháng xem sao.]
[Về ngoại hình thì có thể tham khảo kiểu như Kỳ tam thiếu đây, nhưng tính cách thì chắc chắn không được như vậy. Mình muốn kiểu dịu dàng, chu đáo, biết nghe lời. Tốt nhất là gọi thì đến, bảo đi thì đi. Chứ nhất định không được như Kỳ cẩu: vừa chó, vừa trẻ con, vừa chiếm hữu.]
[Cũng không cần phải giàu có hay quyền lực lắm, yêu đương cho vui thôi mà. Kiểu độc lập quá thì sau này chán muốn chia tay cũng khó.]
Kỳ Dung Liễm suýt nữa thì bật cười vì tức.
Sống gần ba mươi năm, đây là lần đầu tiên có người nhận xét anh là vừa chó, vừa trẻ con, vừa chiếm hữu.
Anh khẽ mở mắt, nghiêng đầu nhìn sang. Trước mắt anh là Khương Lê, môi khẽ cong lên, rõ ràng đang tưởng tượng về một anh bạn trai biết nghe lời như thú cưng. Làm sao mà không vui cho được?
Không chịu nổi sự vui vẻ của cô, anh bình thản hỏi: “Khương Lê, vừa nãy em định nói gì với tôi?”
Dòng suy nghĩ sôi động trong đầu Khương Lê lập tức bị chặn đứng. Cô mở to mắt ngạc nhiên, “Hả?”
Phải mất mười mấy giây, cô mới nhớ lại vừa nãy mình định làm gì: cô muốn bắt chước cô giáo mẫu giáo, dùng lời lẽ và tình yêu để cảm hóa cái kẻ chiếm hữu cực mạnh nhưng trẻ con này.
Nhưng sự bộc phát trong việc thể hiện cảm xúc thường rất ngắn ngủi. Cô muốn nói gì khi nãy không có nghĩa là bây giờ cô còn muốn nói.
“Không định nói gì cả.” Cô trả lời.
Kỳ Dung Liễm không đáp, cũng chẳng rõ có tin cô hay không.
Khương Lê ngẫm nghĩ một chút, rồi bất chợt nhớ ra một chuyện: “Anh ba, không phải em từng nói sẽ báo đáp ân cứu mạng của anh sao? Sau này ngày nào em cũng mang bữa sáng cho anh, anh thấy thế nào?”
“Không thế nào cả.” Kỳ Dung Liễm đáp gọn, sau đó bổ sung: “Tôi có người chuẩn bị bữa sáng riêng. Hơn nữa, tôi không có thói quen ăn trên xe.”
Kế hoạch bị bác bỏ, đôi mắt Khương Lê dần hiện lên vẻ thất vọng.
-còn tiếp-