Chương 18.2: Quà tặng

Ánh mắt của Kỳ Tiêu ngày hôm đó, Kỳ Dung Liễm nhớ rất rõ.

Đó là ánh mắt của một người bị phản bội. Có lẽ cảm xúc này xuất hiện ở một đứa trẻ ở độ tuổi ấy thì thật nực cười, nhưng Kỳ Dung Liễm không bao giờ quên được.

Sau này, Kỳ Tiêu không biết đã học từ đâu những thói xấu. Cậu bắt đầu đua xe, ra vào quán bar, thậm chí dính vào cờ bạc. Bạn gái bên cạnh thay đổi liên tục, dù cha mẹ có đánh mắng, khuyên bảo hay thậm chí giam cầm cậu, Kỳ Tiêu vẫn không thay đổi.

Kỳ Dung Liễm chỉ biết những chuyện thì nó đã diễn ra được một khoảng thời gian dài rồi.

Khi anh tìm được Kỳ Tiêu, cậu đang nằm say mèm trên ghế sofa trong một quán bar, miệng lẩm bẩm những lời không rõ ràng.

Kỳ Tiêu không chịu đi, anh đành ra lệnh cho bảo vệ kéo cậu đi. Những người bạn xấu xung quanh Kỳ Tiêu không ai dám cản.

Lên xe, Kỳ Tiêu vẫn chưa tỉnh rượu, mà còn say hơn, bắt đầu nói luyên thuyên rất nhiều. Mỗi câu đều bắt đầu bằng "Chú út".

Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu, lần đầu tiên Kỳ Dung Liễm hiểu được cảm giác "yêu cho roi cho vọt".

Cho đến khi anh nghe thấy đoạn độc thoại dài trong cơn mơ màng của Kỳ Tiêu:"Chú út, con không muốn tranh giành gia sản. Thật sự không muốn, nhưng ba mẹ con không cho. Con biết bây giờ con thật tệ, chú đừng mắng con. Con không nghiện thật đâu, chỉ là con không còn cách nào khác."

"Con cũng không biết mình phải làm gì nữa. Con chỉ biết là con không muốn ngồi lên vị trí đó. Nó quá cao, một khi đã lên, con sẽ không bao giờ xuống được. Mãi mãi không xuống được. Tập đoàn Quân Kỳ là một gánh nặng, một quả bom nặng trịch nạm kim cương!"

Những ký ức đó đã quá xa xôi.

Kỳ Dung Liễm lật từng trang báo cáo nghiên cứu ngành mà trợ lý Lưu đưa. Đây là bản anh yêu cầu Kỳ Tiêu thực hiện.

Dạo gần đây, Kỳ Tiêu tìm đến anh, nói rằng mình vừa tiếp quản một công ty nhỏ chuyên về thuật toán dự đoán và quyết định trong lái xe thông minh. Công ty này đã gần như phá sản.

Kỳ Tiêu rất hứng thú với công ty này nhưng không muốn cha mẹ biết. Cậu tìm một người đáng tin cậy ký hợp đồng sở hữu cổ phần danh nghĩa, còn cậu là nhà đầu tư thực tế.

Kỳ Tiêu biết thành tích năm xưa của Kỳ Dung Liễm nên muốn anh chỉ dạy cách vực dậy một công ty từ bờ vực phá sản.

Thực lòng mà nói, cậu luôn nhớ câu mà chú út từng nói với mình năm 13 tuổi: "Kỳ Tiêu, cháu phải học cách trưởng thành."

Thấy cậu thật sự muốn học, lại hoàn toàn thiếu kinh nghiệm, Kỳ Dung Liễm bảo cậu làm một bản báo cáo nghiên cứu về ngành xe thông minh, cho cậu một tuần để hoàn thành.

Giờ đây, một tuần đã qua. Bản báo cáo của Kỳ Tiêu khá dài, có biểu đồ minh họa, vượt xa mong đợi của anh.

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều thiếu sót. Nếu đặt vào tiêu chuẩn của công ty đầu tư Quân Kỳ, bản báo cáo này chắc chắn không đạt yêu cầu.

Lật qua bốn mươi trang giấy, xe vừa đến trụ sở Quân Kỳ. Đã là 6 giờ 5 phút chiều, giờ tan làm.

Xe đỗ vào chỗ, trợ lý Lưu định xuống thì thấy Kỳ Dung Liễm vẫn ngồi yên thì tò mò hỏi:

"Kỳ tổng, chúng ta không lên sao?"

Lúc trước nghe anh nói muốn đến trụ sở, trợ lý Lưu còn nghĩ anh muốn tăng ca xử lý công việc, đã chuẩn bị tinh thần không được tan làm đúng giờ.

Không ngờ, đã đến nơi mà Kỳ Dung Liễm vẫn chưa bước ra, thật kỳ lạ.

"Không lên." Kỳ Dung Liễm đặt báo cáo nghiên cứu sang một bên, giọng bình thản giải thích: "Tan làm rồi, chờ người."

Trợ lý Lưu bừng tỉnh.

Hóa ra là chờ Khương Lê, hợp lý rồi... Không đúng!

Rõ ràng hôm qua đã sắp xếp tài xế riêng đón Khương Lê, căn bản không cần phải đích thân đến.

Ngày thường cũng có tình huống tương tự, Kỳ Dung Liễm đều về nhà thẳng, chưa bao giờ tốn thời gian vòng qua công ty một chuyến, vừa mất thời gian lại chẳng ý nghĩa gì.

Đúng là sức mạnh của tình yêu.

Trợ lý Lưu lại cảm thán, nghĩ bụng mình cũng lớn tuổi rồi, công việc ổn định, sự nghiệp thành công, có phải cũng nên thử yêu đương một lần?

Năm phút sau, có người gõ cửa sổ xe.

Kỳ Dung Liễm ngẩng lên nhìn, là gương mặt quen thuộc, có chút ngây ngốc.

Khương Lê có nét đẹp thuộc kiểu sắc nét, nhưng không mang cảm giác quá sắc sảo. Đôi mắt và sống mũi cô hơi tròn, toát lên vẻ dịu dàng, nhưng cách nói chuyện lại đầy tinh nghịch.

Thấy người quen, tài xế mở cửa xe bên phía cô.

Khương Lê chui vào, ngạc nhiên vui vẻ nói: "Anh đi công tác về rồi à?"

Kỳ Dung Liễm trầm giọng đáp: "Ừ."

Trợ lý Lưu không nhịn được nhìn trộm Kỳ Dung Liễm qua gương chiếu hậu.

Trước đây, ai mà dám nói mấy lời vô nghĩa như vậy trước mặt anh, anh chắc chắn không bao giờ trả lời.

Đúng là sức mạnh của tình yêu!

Khương Lê ngồi ngay ngắn, tự giác thắt dây an toàn, chìa tay ra nói:

"Đi công tác về, anh có mang quà cho em không?" Giọng cô ngập tràn kỳ vọng, ánh mắt cũng lấp lánh cùng cảm xúc đó.

[Chắc chắn là không có rồi, vậy thì mình có thể nhân cơ hội yêu cầu anh ấy đi suối nước nóng với mình cuối tuần này.]

[Mình cũng muốn đi một mình thôi, tự do thoải mái biết bao. Nhưng Đặng Mạn Như cứ phiền mãi, lần nào gặp cũng lôi chuyện đó ra, cứ như muốn viết thẳng sự nghi ngờ lên mặt. Nhưng bây giờ chưa phải lúc cắt đứt với họ, mình còn phải nhanh chóng thúc đẩy chuyện đính hôn nữa.]

"Anh ba, sao anh im lặng vậy? Đừng nói với em là anh quên mang quà về rồi nhé?" Khương Lê bắt đầu làm bộ thất vọng, ánh mắt nhìn anh đầy trách móc.

"Có quà." Kỳ Dung Liễm đáp.

"Cái gì?!" Đáp án ngoài dự đoán khiến Khương Lê không kìm được nâng cao giọng, đôi mắt vốn đã hơi tròn giờ càng tròn hơn.

Nhìn cô lúc này trông chẳng khác gì một chú cá voi trắng nhỏ.

"Quà ở trên xe." Kỳ Dung Liễm kiên nhẫn trả lời.

"Hả?" Khương Lê ngơ ngác, ánh mắt bắt đầu đảo quanh xe tìm kiếm.

[Quà ở trên xe? Là gì nhỉ? Một người thẳng đuột như anh ấy sẽ mang món quà gì đây? Muốn biết quá đi mất!]

[Đáng tiếc là giờ mình không thể lấy cớ ép anh ấy đi suối nước nóng được nữa. Không được, phải nghĩ cách khác.]

Thấy ánh mắt cô cứ tìm kiếm mãi, khóe môi anh bất giác cong lên, thản nhiên hỏi lại: "Không tìm thấy à?"

"Không." Khương Lê đảo mắt, nhìn thẳng về phía anh, có chút nghi hoặc: "Chẳng lẽ ở trên người anh?"

Vừa nói, cô vừa nghiêng người về phía anh, hương thơm nhè nhẹ của ngải cứu thoảng qua, khiến cô bất giác hít một hơi sâu.

[... Mình vừa làm cái gì thế này! Trời đất ơi, sao mình lại biếи ŧɦái như vậy, đi ngửi mùi hương trên người tên đàn ông này?!]

[Khương Lê, mày đúng là hạ tiện! Mày chỉ mê thân thể anh ta thôi!]

[Nhưng mà mùi này giống ngải cứu thật đấy, lâu rồi mình không uống rượu ngải cứu. Loại này nặng đô quá, không biết giờ tửu lượng mình thế nào. Phải chọn một ngày thứ bảy mới uống, để hôm sau có thể ngủ thẳng cẳng.]

-còn tiếp-