Chương 17.3: Suối nước nóng

Tên Kỳ tam thiếu này đang sống trong đầu cô hay sao mà lại nói chính xác câu cô vừa nghĩ như vậy?

Kỳ Dung Liễm mỉm cười tiếp: “Không nói gì thì xem như em đồng ý nhé.”

Cô vội phản bác: “Không được, cơ hội có một lần thôi, giờ dịch vụ massage không còn miễn phí nữa, phải có điều kiện trao đổi.”

“Oh?” Anh kéo dài âm tiết, ánh mắt dừng trên mặt cô, như đang tò mò xem cô còn có thể nói gì thêm.

“Thế này nhé, công việc anh ba áp lực như vậy, không bằng cuối tuần này mình cùng đi tắm suối nước nóng thư giãn đi?” Cô đưa ra lời mời: “Anh đồng ý thì em sẽ massage cho anh.”

Hôm nay trong lúc lười biếng ở chỗ làm, Khương Lê đã tìm kiếm thông tin về khách sạn suối nước nóng mà Đặng Mạn Như đề cập, và cô bị cuốn hút hoàn toàn.

Đã lâu lắm rồi cô chưa ngâm mình trong suối nước nóng. Dù rằng tắm suối nước nóng vào mùa hè có hơi kỳ lạ, nhưng cô lại rất thích kiểu "ngược đời" này.

Quan trọng nhất là chi phí do nhà họ Tầnchi trả. Đặng Mạn Như đã đặt một phòng riêng, vừa sạch sẽ vừa đảm bảo vệ sinh, có thể thoải mái ngâm mình mà không lo các vấn đề nhiễm khuẩn.

Hơn nữa, việc này cũng không ảnh hưởng đến việc học của cô. Cô có thể mang theo một vài quyển sách của chủ nhân cơ thể này, cho vào vali và mang đi. Dù sao khách sạn suối nước nóng cũng là nơi nghỉ dưỡng, muốn làm gì cũng được.

Vấn đề duy nhất là Đặng Mạn Như đặt cho cô một phòng đôi. Nếu lúc đó cô đi một mình, mọi chuyện sẽ bị lộ tẩy. Vì vậy, cô cần rủ anh ấy đi cùng.

Khương Lê tin chắc rằng Kỳ tam thiếu nhất định hiểu đâu là lựa chọn tốt nhất.

Vừa được massage, vừa được ngâm suối nước nóng – đúng là một món hời từ trên trời rơi xuống, chắc chắn anh sẽ đồng ý.

"Thương vụ này không có lợi. Tôi sẽ không đi, cũng không cần massage nữa," Kỳ Dung Liễm thẳng thắn từ chối.

Thực ra, anh vốn dĩ không định để Khương Lê massage thật, chỉ muốn chuyển hướng sự chú ý của cô.

Cùng đi tắm suối nước nóng? Càng không có khả năng.

Khương Lê là người mang đặc tính rất điển hình của con người: những gì chủ động đưa tới thì cô không cần, nhưng thứ gần đến tay lại vuột mất, cô sẽ tìm mọi cách để có được.

Cô bắt đầu tự quảng cáo bản thân, cố gắng thuyết phục người đàn ông "không biết điều" này: "Tay nghề massage của em cực kỳ xịn đấy, anh không muốn thử thật sao? Ai từng thử đều khen hết lời đấy."

[Dù chỉ tự massage cho mình, nhưng tôi nói tốt là tốt. Anh không tin cũng phải tin. Đồng ý đi! Đồng ý đồng ý đồng ý!]

"Không muốn." Kỳ Dung Liễm chẳng cần nghĩ cũng phủ nhận ngay.

Anh không có hứng làm "chuột bạch" cho cô.

Khương Lê hít sâu một hơi, tiếp tục: "Anh thật sự không muốn đi tắm suối nước nóng sao? Tắm suối nước nóng mùa hè sảng khoái lắm, cảm giác thư thái tận não, cả người từ thể xác đến tâm hồn đều được gột rửa sạch sẽ, vô cùng vui vẻ."

[Đồng ý nhanh lên đi, tôi thực sự rất muốn ngâm suối nước nóng! Muốn lắm luôn, muốn muốn muốn! Aaaaa, tôi không cần biết, tôi nhất định phải đi tắm suối nước nóng!]

Trước khi gặp Khương Lê, Kỳ Dung Liễm chưa từng biết rằng nội tâm của một người có thể phong phú đến mức này.

Cô giống như một chú cá voi trắng ngang bướng, kiên trì một cách kỳ lạ. Khi không vui, cô sẽ lén phun nước làm ướt đầu người khác.

Dù nội tâm của cô đang tha thiết cầu xin như vậy, Kỳ Dung Liễm vẫn tỏ ra rất lạnh lùng và dứt khoát từ chối cô: "Không đi."

Thấy thuyết phục không hiệu quả, Khương Lê im lặng, nội tâm cũng yên tĩnh theo.

Tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, Kỳ Dung Liễm nghĩ hay là miễn cưỡng đồng ý với cô đi cho xong. Nhưng chỉ hai giây sau, anh nghe thấy dòng suy nghĩ của cô:

[Mình hiểu rồi!!]

[Sao mình lại phải năn nỉ cái tên đàn ông không biết điều này chứ? Mình có thể đến trường đại học tìm một người vừa mắt. Sinh viên thể thao hay nghệ thuật đều được, trả tiền nhờ họ đóng giả vị hôn phu của mình. Mình xinh đẹp thế này, chỉ cần không làm gì phạm pháp, chắc chắn sẽ có người đồng ý.]

[Ừm... Nếu đi tắm suối nước nóng cùng, có khi còn được chiêm ngưỡng cơ thể đẹp đẽ của mấy nam sinh viên nữa. Quyết định vậy đi, vui quá trời!]

Càng nghĩ Khương Lê càng phấn khởi, thậm chí trong đầu còn bắt đầu ngân nga một giai điệu vui tươi.

Cô hoàn toàn không nhận ra rằng, cô càng vui thì đôi môi người đàn ông ngồi bên cạnh càng mím chặt.

Hôm nay là thứ Ba, tối thứ Sáu cô sẽ đến khách sạn suối nước nóng, nên bây giờ phải nhanh chóng tìm người hẹn sẵn thời gian.

Khương Lê là người rất quyết đoán. Một khi cô đã quyết định việc gì, cô nhất định sẽ bắt tay vào thực hiện ngay.

[Đi đâu mới tìm được người phù hợp đây... Những tài khoản confession trên mạng xã hội thì không đáng tin, vẫn nên nhờ mối quan hệ thì hơn.]

[À đúng rồi, Quan Minh Diệu làm trong ngành giải trí, quen biết nhiều người, chắc chắn có cách. Biết đâu còn tìm được người chất lượng cao!]

Khương Lê đang chuẩn bị liên hệ với Quan Minh Diệu thì nghe thấy Kỳ Dung Liễm lại gọi tên cô.

So với giọng nói dịu dàng ban nãy, lần này âm điệu có phần lạnh lẽo hơn nhiều.

“Chuyện gì? Em đang bận đây.” Khương Lê đáp qua loa, thậm chí không thèm ngẩng đầu lên.

[Tôi đang bận tìm “body trẻ trung” đây, đừng làm phiền tôi, tên đàn ông thối tha! Chỉ biết cản trở thôi!]

Đôi mắt Kỳ Dung Liễm thoáng hiện lên sự nguy hiểm, anh nheo mắt lại.

"Suối nước nóng ở khách sạn không sạch sẽ, có nguy cơ nhiễm khuẩn. Hơn nữa, em không thể đảm bảo những người cùng ngâm suối với mình có mang mầm bệnh hay không mà" Anh lạnh lùng phân tích. "Nếu em tự tin vào sức khỏe của mình, vậy thì cứ việc đi."

[Đáng ghét! Đúng là tên phá đám. Vậy tôi yêu cầu người ta đưa báo cáo sức khỏe trước khi tắm có được chưa?]

[Khoan đã, làm sao anh ta biết mình định tìm người khác đi cùng? Chẳng lẽ anh ta có khả năng đọc suy nghĩ? Không thể nào, không thể nào!]

"Chúng ta đi suối nước nóng riêng của khu nghỉ dưỡng Thiên Xuyên, suối nước nóng riêng ở đó cũng có vấn đề sao?" Khương Lê tỏ vẻ không tin.

"Loại mà em định đến không phải là suối nước nóng riêng thực sự. Khu nghỉ dưỡng đó đã từng được Quân Thái Venture kiểm tra, hệ thống vệ sinh, khử trùng và bảo trì của suối nước nóng không đạt chuẩn, tồn tại nhiều nguy cơ."

Bị tạt một gáo nước lạnh, Khương Lê có chút thất vọng, nhưng vẫn hỏi tiếp: “Vậy chắc anh có suối nước nóng riêng thực sự, đúng không?”

Anh là tam thiếu gia của nhà họ Kỳ, mấy thứ như suối nước nóng riêng chắc chắn phải có. Khương Lê không từ bỏ hy vọng, háo hức chờ đợi câu trả lời của anh.

"Có."

Nghe vậy, sự hào hứng của Khương Lê lại bùng lên, cô hỏi ngay: "Vậy em có thể đến đó không?"

Cô nhìn anh với ánh mắt đầy mong chờ, trong đôi mắt như viết rõ lời cầu xin.

Ánh mắt ấy chẳng khác nào chú chó nhỏ đang nhìn chằm chằm vào hộp thức ăn.

"Được," Anh đáp.

Mãi sau này, sau Kỳ tổng đã tận hưởng niềm vui từ dịch vụ massage “thương hiệu Khương Lê” nên nhiều lần giả vờ mệt mỏi trước mặt vợ, hòng được trải nghiệm thêm lần nữa.

Nhưng lần nào cũng bị Khương Lê ghi thù, từ chối thẳng thừng và còn đá cho anh một cái: “Không muốn nói chuyện với cái tên đàn ông không biết điều!”

-còn tiếp-