Sau khi nói xong, Khương Lê âm thầm ghi nhớ hai câu nói của Tô Khả Hựu. Sau này khi nhắc chuyện trả ơn ở hội nghị với Kỳ tam thiếu, cô sẽ nói y như thế, sao chép nguyên văn.
Tô Khả Hựu nhíu mày: “Hả? Sao hôm đó tâm trạng cô không tốt?”
“Đại khái là kiểu như cô đang đi nghỉ dưỡng, nằm trên bãi biển thoải mái tắm nắng, thì đột nhiên bị ‘đóng gói’ đưa vào công ty để chạy dự án ấy.”
Để theo đuổi Kỳ tam thiếu, cô đã hy sinh quá nhiều!
Tô Khả Hựu đồng cảm sâu sắc vì từng có trải nghiệm tương tự, lập tức mở khóa máy nói: “Nếu là tôi thì tôi còn bực hơn. Trước đây có lần tôi xin nghỉ để đi xem show, nhưng công ty gọi điện bảo tôi xử lý công việc ngay tại hiện trường, phải mò mẫm làm việc trong bóng tối.”
Hai người vừa ăn lẩu cay vừa trò chuyện vui vẻ. Sau đó, Tô Khả Hựu còn bàn với Khương Lê về các món ăn trong căng-tin và quyết định sẽ trở thành bạn đồng hành trong các bữa ăn sau này.
“Tôi thật sự rất thích ăn, không ngờ cô cũng vậy. Hai chúng ta đúng là thể chất ăn mãi không béo.” Tô Khả Hựu xoa bụng no căng, lấy điện thoại ra, đôi mắt lấp lánh hỏi Khương Lê: “Tôi có thể thêm WeChat của cô không?”
Cô rất thích Khương Lê, nhưng dường như Khương Lê không muốn nhận lời cảm ơn. Vậy nên cô quyết định sẽ kết thân lâu dài, tìm cơ hội tặng quà hoặc mời Khương Lê đi chơi.
Khương Lê xưa nay không từ chối người mà cô có thiện cảm, liền kết bạn WeChat với Tô Khả Hựu.
Lúc này thời gian cũng không còn sớm, cả hai cần nghỉ trưa nên trở về công ty.
Đến giờ tan làm, Khương Lê đi thang máy xuống hầm để xe. Hầm để xe của công ty có ba tầng, gần như toàn bộ đều là bãi đậu xe.
Mỗi chỗ đậu xe trong công ty đều cần đăng ký trước. Chỗ đậu xe của Kỳ tam thiếu ở vị trí bên trong, ít người qua lại, nên Khương Lê không lo bị phát hiện.
Cô ngồi trong xe chờ một lúc thì Kỳ Dung Liễm cuối cùng cũng xuất hiện.
Dưới ánh sáng không quá rực rỡ, cô nhìn anh, cảm giác có gì đó không ổn nên thử dò hỏi: “Đêm qua anh ngủ không ngon sao?”
[Chẳng lẽ là vì tiền tiêu vặt bị cắt nên nghèo túng, đến mức cả đêm mất ngủ?]
[Xem ra đây chính là lúc để mình thể hiện rồi! Phải dùng chút gì đó có vẻ ấm áp nhưng thực ra tiết kiệm như chuẩn bị bữa sáng yêu thương, nấu một bữa ăn cho anh ấy, hoặc đưa anh ấy đi suối nước nóng giải tỏa áp lực, có khi lại chiếm được trái tim anh ấy.]
Kỳ Dung Liễm khẽ nhíu mày.
Cô ấy sao lại biết rõ tình hình của Kỳ Tiêu như vậy, thậm chí còn biết nó bị cắt tiền tiêu vặt?
Dù anh có nghèo túng giống Kỳ Tiêu, cũng sẽ không vì một chút ân huệ nhỏ mà cảm động, huống chi lại nghĩ đến chuyện lấy lòng anh bằng bữa sáng. Anh dễ bị chinh phục như thế sao?
Không, đây không phải vấn đề dễ hay không dễ.
Anh là trưởng bối của cô, hoàn toàn không có khả năng đó.
“Anh ba?” Thấy anh không trả lời, Khương Lê nghĩ anh không chú ý nghe nên lặp lại: “Đêm qua anh ngủ không ngon à?”
“Không được tốt lắm.” Anh nhẹ nhàng xoa thái dương, dù có chút mệt mỏi, nhưng vẻ ngoài vẫn siêu tuyệt vời.
Khương Lê giơ tay lên, hào hứng hỏi: “Hay để em mát-xa cho anh nhé? Tay nghề mát-xa của em siêu đỉnh đấy.”
Thời gian học võ, ngày nào cô cũng đau nhức toàn thân, sư phụ dạy cô một bộ kỹ thuật mát-xa bấm huyệt độc đáo, thấy Khương Lê khó chịu, sư phụ cũng tận tình dạy cho cô.
Cô nghiêng về phía anh, mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng càng thêm rõ rệt.
Hoa Chi Lan không phải loài lan quý hiếm. Tuy có chữ “lan,” nhưng thực ra nó thuộc họ Cải, chi Tô. Hương thơm khiến không gian nhỏ trở nên dễ chịu hơn.
Nhưng Kỳ Dung Liễm chỉ khẽ khàng từ chối: “Không cần đâu.”
Khương Lê hơi tiếc nuối. Một cơ hội tốt để tthân mật lại bị từ chối.
Thấy anh có vẻ đang nghỉ ngơi, cô không quấy rầy nữa, cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại.
Tin nhắn từ Tô Khả Hựu: “Tôi muốn học cách tự vệ nào đó dễ học và có hiệu quả nhanh. Cô có gợi ý gì không?”
Khương Lê suy nghĩ một lúc rồi trả lời:[Khương Lê: Những động tác chiêu thức phức tạp không thực tế, quan trọng nhất vẫn là rèn luyện sức khỏe. Nhưng điều này cần thời gian để tích lũy.]
[Khương Lê: Nếu bạn hay phải đi đường tối và cảm thấy không an toàn, hãy mang theo một vật sắc nhọn như chìa khóa có đầu nhọn. Kẹp phần cán chìa khóa giữa ngón trỏ và ngón giữa, để đầu nhọn hướng ra ngoài. Dù không có nhiều sức lực, bạn vẫn có thể cầm chắc vũ khí này.]
Tô Khả Hựu liền thử theo và chụp ảnh hỏi: [Như vậy đúng không?]
Khương Lê đáp là đúng, Tô Khả Hựu vui vẻ gửi cả loạt tin nhắn ca ngợi cô.
Khương Lê bật cười, nhưng bất giác trong lòng lại trào lên chút cô đơn.
[Nếu không phải bất đắc dĩ, tôi thật sự không muốn học mấy thứ này. Nó không phải sở thích của tôi, vừa mệt mỏi, vừa khổ cực, lại còn khó kiên trì, hừ hừ hừ.]
[Ai mà chẳng muốn cứ nằm dài cả ngày, không có chút phiền não nào, cũng không phải bị ép thay đổi, mãi mãi vô tư lự và ngốc nghếch cơ chứ. Thật đáng ghét! Đã đến lúc mình tự cưng chiều bản thân rồi!]
Cô không nhận ra, khi cô đang chìm trong dòng suy nghĩ ấy, Kỳ Dung Liễm, người đang nhắm mắt dưỡng thần, khẽ mở mắt, ngón tay gõ nhẹ lên ghế một cách rất nhẹ nhàng.
Có lẽ vì nhận thấy anh hiếm khi không có tinh thần như vậy, trong lúc dừng đèn đỏ, tài xế hỏi anh có muốn nghe chút nhạc để thư giãn không.
Kỳ Dung Liễm không có thói quen nghe nhạc, nhưng nghĩ đến người ngồi bên cạnh, anh vẫn gật đầu đồng ý.
Tài xế chuyển kênh radio phát nhạc nhẹ, giai điệu êm ái vang lên, tràn ngập không gian xe bằng một sự dịu dàng.
Khương Lê chăm chú lắng nghe, bỗng cảm thấy bản thân như sắp biến thành một con mèo emo vậy.
[Huhu, sao lại bật nhạc rồi, đã đến giờ lạc vào không gian "trầm cảm" rồi sao! Tự dưng thấy muốn mua một chiếc máy phát đĩa quá đi.]
[Khi đặt kim lên đĩa hát, những rãnh nhỏ trên đĩa như đang lưu giữ mật mã, được giải mã thành âm thanh. Mình nhớ chiếc máy hát của ba ngày trước nó phát tiếng nhỏ xíu, mỗi lần nghe còn phải ghé sát tai vào, có thể nghe cả buổi chiều. Nhưng nó bị bán mất rồi, huhu...]
[Đợi đến khi có tiền, cầm hai tỷ trong tay, mình nhất định mua một cái y hệt!]
Rõ ràng bật nhạc là để an ủi cô, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy buồn hơn.
Kỳ Dung Liễm nhẹ giọng gọi tên cô: “Khương Lê.”
“Dạ?” Cô quay đầu lại, những cảm xúc vừa hiện lên trong suy nghĩ đã nhanh chóng được cô giấu sạch chỉ trong vài giây ngắn ngủi, để lộ một nụ cười rạng rỡ như thường ngày.
Anh nhìn vào đôi mắt ấy, trong veo như nước, khi cười còn cong cong như trăng lưỡi liềm. Nhưng lạ kỳ thay, người ta lại cảm giác rằng dòng nước ấy có lẽ là một vùng băng giá, lạnh lẽo.
“Không phải nói muốn massage sao?” Anh nói.
Khương Lê hơi bất ngờ.
[Lạ nhể, rõ ràng lúc nãy còn làm vẻ như chính nhân quân tử, kiên quyết từ chối, giờ lại để mình massage? Mình đâu phải kiểu người nói làm là làm, nói không là không ngay lập tức đâu!]
[Đàn ông đều dễ thay đổi như vậy sao? Đúng là lòng dạ đàn ông! Như mò kim đáy biển vậy!]
Cô thắc mắc hỏi: “Lúc nãy anh nói không cần mà, sao giờ lại muốn?”
“Tiểu Lê, em đã từng nghe một câu nói chưa?” Giọng nói của anh từ tốn vang lên: “Lòng dạ đàn ông, như mò kim đáy biển.”
Khương Lê sững sờ.
-còn tiếp-