Khương Lê thật sự rất hối hận, cảm thấy mình thật ngu ngốc, lý do nào không chọn, lại cứ nói muốn đi tắm suối nước nóng, chẳng lẽ không thể yên ổn học hương liệu hai ngày hay sao?
Cô tìm cách từ chối và nói với mẹ kế: “Cháu đã bàn với anh ba rồi, chắc anh ấy đã sắp xếp xong rồi, không cần phiền đến dì đâu ạ.”
“Tiểu Lê, nghe dì nói này, con đừng ngại. Tình cảm phải được vun đắp qua lại, lần này con sắp xếp, lần sau chắc chắn anh ta sẽ chủ động.”
“Với lại dì rất thích con, con muốn đi suối nước nóng mà dì có điều kiện, tất nhiên dì muốn con được trải nghiệm tốt nhất. Còn nữa...” Đặng Mạn Như mỉm cười đầy hàm ý: “thật ra thẻ ngân hàng của Kỳ tam thiếu đã bị đóng băng rồi.”
Cái gì! Anh ấy bị đóng băng thẻ ngân hàng sao?
Khương Lê có chút ngạc nhiên, cô chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Từ lần đầu gặp anh đến giờ, người đàn ông này toàn thân đều tỏa ra mùi của sự giàu có.
Dù là bộ vest may đo thủ công vừa khít, chiếc đồng hồ đổi liên tục có thể mua được cả căn nhà, chiếc Maybach giới hạn toàn cầu chỉ có trăm chiếc, hay căn biệt thự được trang trí tinh tế của anh – không có thứ gì mang vẻ khó khăn, tất cả đều giàu nứt đố đổ vách.
Nhưng mà... đúng rồi.
Nếu nghĩ kỹ thì những thứ đó đều là tài sản cố định, không phải tiền mặt. Vì vậy khả năng thẻ ngân hàng của Kỳ tam thiếu bị đóng băng cũng không phải không thể.
Nếu là thật, vậy thì cơ hội quan tâm anh đã đến rồi.
Suy nghĩ một lúc, Khương Lê nghĩ ra một kế hoạch khác, nhưng trước tiên cô dùng một câu nói phổ biến để từ chối Đặng Mạn Như: “Cảm ơn dì. Hay là để cháu hỏi thử anh ấy xem sao đã? Không biết anh ấy có đồng ý không. Dì cũng biết đấy, đàn ông thường rất tự trọng mà.”
Đặng Mạn Như mỉm cười đồng ý, chuyện này tạm thời kết thúc ở đây.
Buổi tối, Khương Lê nhận được tin nhắn của Quan Minh Diệu.
Quan Minh Diệu là nữ chính trong cuốn tiểu thuyết, cũng là người bạn đầu tiên mà Khương Lê kết bạn sau khi đến thế giới này. Tuy nhiên, gần đây cô ấy bận rộn vì sự nghiệp thăng hoa, trước là tập trung chuẩn bị album mới, sau là tham gia chương trình thi đấu âm nhạc, nên không có thời gian trò chuyện với Khương Lê.
[Quan Minh Diệu: Cậu nổi tiếng rồi, xem hot search đi.]
[Khương Lê: Hả???]
Thấy cô không tin, Quan Minh Diệu liền gửi thẳng từ khóa hot search cho cô.
#Cô gái tại hội chợ ẩm thực quốc tế xinh đẹp đến nhường nào#
Đó là một đoạn video do một phóng viên nước ngoài đăng lên YouTube, sau đó được các tài khoản quảng bá trong nước đăng lại, chỉ cắt đoạn phỏng vấn Khương Lê.
Nhìn thấy mình trong video, cảm giác này thật khó diễn tả, biểu cảm của Khương Lê có chút phức tạp.
Nhưng bình luận của cư dân mạng lại rất thú vị.
[Cho tôi một phút, tìm tất cả thông tin về cô ấy. Nếu không tìm được, mọi người hãy chôn cùng đi.]
[Xin giới thiệu, đây là vợ mới của tôi.]
[Đẹp quá đẹp! Tiếng Anh lưu loát thế này, thật muốn cô ấy dạy mình học tiếng Anh.]
[Khoan đã, mọi người không thấy cô ấy trông quen quen sao? Không biết có ai nhớ cô gái nhảy múa trong lễ tốt nghiệp của Đại học A không, rất giống.]
Khương Lê nhanh chóng nhận ra thông tin, liền tìm kiếm đoạn video mà người kia nhắc đến.
Đó là một đoạn video quay một người phụ nữ mặc đồ múa đỏ, động tác không quá khó nhưng cơ thể rất uyển chuyển, làm ống tay áo đỏ như ngọn lửa đang bùng cháy.
Trong tủ quần áo của Khương Lê cũng có một bộ đồ múa như vậy, nhưng cô vẫn chưa thể chắc chắn người trong video chính là "nguyên chủ".
Cho đến khi video quay cận cảnh lúc cô ấy nằm xuống và uốn cong chân, Khương Lê mới nhìn rõ.
Trong video, cô ấy trang điểm đậm dành cho sân khấu, và trên mắt cá chân có một vết bớt đỏ hình hoa bốn cánh.
Khương Lê hoàn toàn chắc chắn.
Trên chân cô cũng có một vết bớt y hệt.
Nguyên chủ rốt cuộc là người như thế nào?
Đám mây mù quẩn quanh trong lòng cô, càng khám phá, sương mù không tan đi mà càng dày đặc hơn.
–
Một ngày thứ Hai đau khổ trôi qua, nối tiếp là ngày thứ Ba cũng không kém phần mệt mỏi, vẫn còn ba ngày rưỡi nữa mới đến cuối tuần.
Cô thật sự rất muốn một công việc mà chỉ cần nằm cũng có thể kiếm được tiền.
Hôm nay không cần đến hội chợ triển lãm, Khương Lê theo Diêu Ngữ Đồng học cách làm bảng biểu. Trong quá trình này, cô sử dụng một vài mẹo nhỏ trông có vẻ như đang làm việc nhưng thật ra đang lười biếng, coi như nhẹ nhàng trải qua buổi sáng. Cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa.
Cô mong chờ đi làm chỉ vì có thể ăn được các món trong căng-tin công ty vào buổi trưa.
Về phúc lợi cho nhân viên, Quân Kỳ rất chịu chi. Các món ăn vô cùng phong phú: từ món Tây Bắc, Tứ Xuyên, Quảng Đông, Hồ Nam đến món ăn Halal, tất cả đều có. Đầu bếp được mời về đều có tay nghề xuất sắc, chuẩn hương vị địa phương.
Trên diễn đàn công ty có một bài đăng chuyên đánh giá các món ăn ở từng quầy trong căng-tin.
Người ta sống nhờ ăn uống, bài viết này được đăng từ một hai năm trước, đến giờ vẫn thường xuyên xuất hiện trên trang chủ, thu hút gần mười nghìn bình luận.
Trong lúc lướt diễn đàn để "làm biếng," Khương Lê phát hiện món ăn được đề cử cao nhất là lẩu cay (malatang) ở tầng ba.
Nghe nói món lẩu cay này không dùng nước lẩu có sữa mà là công thức độc quyền, từng nguyên liệu đều có thứ tự cho vào nồi rất riêng biệt, ăn liên tục cả tháng cũng không ngán.
Cô đi lên tầng ba, từ xa đã thấy hai hàng người xếp dài trước quầy lẩu cay, dài hơn hẳn các quầy khác.
Nghe đâu ban đầu chỉ có một quầy, nhưng vì quá đông khách, công ty quyết định để quầy lẩu cay chiếm luôn quầy kế bên, giảm bớt thời gian xếp hàng.
Cô xếp hàng khoảng mười lăm phút thì cuối cùng cũng lấy được phần lẩu của mình, bưng ra bàn tìm chỗ ngồi.
Vừa cúi đầu ăn một sợi mì, Khương Lê đã nghe thấy một giọng nói hơi lạ vang lên.
“Xin chào, tôi có thể làm phiền một chút không? Cảm giác phong cách và gương mặt của cô trông quen quá, hình như trước đây tôi…”
Giọng nói ấy bỗng dưng ngừng lại, không nói tiếp nữa.
Bởi vì, Khương Lê ngẩng đầu lên.
Cô gái nói chuyện tròn mắt nhìn, cố gắng kiềm chế giọng nói kích động của mình: “Thật sự là cô!”
“Hả?” Khương Lê nghiêng đầu khó hiểu, không quen biết người này nên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Có việc gì sao?”
Cô gái đặt phần lẩu cay của mình xuống, tự nhiên ngồi đối diện Khương Lê.
“Xem ra cô không nhớ tôi rồi, nhưng chắc chắn cô còn nhớ tuần trước mình đã bắt được một tên trộm. Tôi là người bị mất đồ, thật sự cảm ơn cô rất nhiều. Không ngờ chúng ta có duyên như vậy, căng-tin đông người thế này mà vẫn gặp được nhau.”
“Là cô à.” Khương Lê chợt nhận ra.
Cô gái lấy thẻ nhân viên ra khoe với Khương Lê: “Tôi làm ở phòng PR của Quân Kỳ, tầng 39, tên là Tô Khả Hựu.”
Khương Lê cũng đưa thẻ nhân viên của mình cho cô ấy xem, cô ấy tiếp tục giới thiệu: “Tôi ở bộ phận quay phim quảng cáo. Ngày hôm đó thứ bị trộm là sợi dây chuyền công ty cần dùng để quay, thời gian gấp rút, mà đây lại là mẫu đặt làm riêng, chỉ có một cái. Nếu không nhờ cô bắt được tên trộm, tôi thật sự không biết phải làm thế nào.”
“Thật sự rất cảm ơn cô, lúc đó cô giống như thần tiên hạ phàm vậy.” Tô Khả Hựu nói, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Không có gì đâu, chỉ tiện tay giúp thôi. Hơn nữa, hôm đó tâm trạng tôi không tốt, đúng lúc cần người để trút giận.”
-còn tiếp-