Chương 16.4: Tâm Đầu Ý Hợp

"Anh còn có việc, chuyện báo đáp để sau hẵng nói." Giọng anh dịu lại, gật nhẹ với Khương Lê, rồi rời đi.

Nhân viên vệ sinh vừa kịp đi qua với cây lau nhà, Khương Lê cũng không nghĩ nhiều về Kỳ Dung Liễm nữa mà tiếp tục công việc của mình.

Đến giờ trưa, cuối cùng cô cũng gặp được người hướng dẫn. Hai người cùng nhau ăn một bữa cơm.

Diêu Ngữ Đồng có vẻ nghiêm túc, mở miệng ra là khiến người khác cảm thấy cô rất khó gần. Nhưng sau hai ngày tiếp xúc, Khương Lê phát hiện cô ấy không khó tính quá.

Có ưu điểm lẫn khuyết điểm.

Thong thả ăn xong bữa cơm trưa, Khương Lê tiếp tục bận rộn tại triển lãm cả ngày.

Trước khi tan làm, Khương Lê đã nhắn tin trước cho Kỳ tam thiếu, bảo rằng cô đi công tác bên ngoài, không có ở công ty và chuẩn bị tự gọi xe về nhà.

Khương Lê đang chờ tin nhắn trả lời của anh.

Nếu anh tỏ ý có thể tiện đường đến đón cô, điều đó ít nhiều chứng tỏ anh có cảm tình với cô, đồng thời chứng minh kế hoạch cô thực hiện mấy ngày trước đã có hiệu quả.

Lần này, khoảng mười phút sau, anh mới trả lời:

[K: Biết rồi, đi đường cẩn thận.]

Một câu đơn giản, rõ ràng, không hề có ý định đến đón cô.

Phản hồi này khiến Khương Lê hơi thất vọng. Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc theo đuổi một người như vậy, thế mà lại gặp phải một bức tường khó phá. Mấy ngày trôi qua, tiến triển vẫn chẳng thấy rõ.

Hai mươi tỷ của tôi, đừng có mà mãi xa vời thế này chứ!

Khương Lê đành tự mình gọi xe trở về nhà họ Tần. Cô tưởng sẽ gặp TầnThi Nguyệt, nhưng chỉ thấy mỗi Đặng Mạn Như.

Trước mặt Đặng Mạn Như là một chiếc hộp. Nhìn thấy Khương Lê, bà mỉm cười nói: "Tiểu Lê về rồi à? Vừa hay, chiều nay Kỳ phu nhân đến chơi, mang quà cho con đấy. Con mở xem đi."

Đầu óc Khương Lê chỉ toàn nghĩ đến hai tỷ sắp bay mất, cảm giác hứng thú gần như bằng không, nhưng vẫn bước lại gần mở hộp.

Bên trong là một bộ nhang thơm thủ công cực kỳ tinh xảo.

Đặng Mạn Như mỉm cười dịu dàng: "Kỳ phu nhân thật sự rất thích con đấy. Đây đều là bảo bối của bà ấy, mỗi cây nhang đều là độc nhất vô nhị."

"Vậy à." Khương Lê hờ hững đáp, không hề đυ.ng vào mấy cây nhang được xếp ngay ngắn trong hộp.

Thích cô ư? Hay là chỉ thích một cô con dâu phù hợp với tiêu chuẩn của bà ấy?

"Thú chơi của Kỳ phu nhân thực sự rất tao nhã, mà dì cũng không hiểu rõ lắm. Cuối tuần này, dì sẽ mời một thầy dạy hiểu biết về hương liệu đến dạy con, Dì và cả Thi Nguyệt, để không lãng phí những bảo vật này."

Không cần hỏi ý kiến Khương Lê, Đặng Mạn Như đã quyết định xong lịch cuối tuần của cô.

Khương Lê cười gượng: "Nhưng cuối tuần này con hẹn với Kỳ tam thiếu rồi, chúng con định đi nghỉ dưỡng ở khách sạn suối nước nóng hai ngày."

Đặng Mạn Như thoáng bất ngờ, nhưng nhanh chóng bật cười.

"Vậy cũng tốt. Quả nhiên nên bồi đắp tình cảm nhiều hơn. Mẹ sắp xếp cho con đến Thực phẩm Quân Kỳ đúng là đúng đắn mà. Vậy không học nữa, cứ đi suối nước nóng nghỉ ngơi. Gần đây con làm việc cũng vất vả rồi."

"Vâng vâng." Khương Lê gật đầu qua loa.

Thực ra cô chẳng định đi với Kỳ tam thiếu. Tìm cái cớ mà thôi. Cuối tuần, cô chỉ định cuộn mình trong căn nhà thuê, đọc mấy quyển sách trong phòng đọc của nguyên chủ.

Phòng đọc của nguyên chủ có hai bức tường kín sách, còn có một cái thang gỗ di động để tiện lấy sách trên cao.

Khương Lê nhớ có một khu vực lớn chuyên về ô tô thông minh và thuật toán trí tuệ nhân tạo.

Nguyên chủ học chuyên ngành trí tuệ nhân tạo, mà Khương Lê cũng rất hứng thú với lĩnh vực này. Bây giờ có cả thư viện mini bày sẵn trước mặt, không tranh thủ thì quá phí.

Cô tưởng chuyện thế là xong, nhưng lại thấy Đặng Mạn Như đăm chiêu rồi lên tiếng: "Trùng hợp thật, chiều nay Kỳ phu nhân có bảo mẹ là muốn hai đứa con dành thời gian nhiều hơn với nhau. Hay là cuối tuần đi suối nước nóng, con chụp vài tấm ảnh gửi bà ấy đi, để bà ấy yên tâm hơn."

Khương Lê: Hả?

Cô khó xử trả lời: "Nhưng chuyện này hơi khó. Trước đây con định chụp ảnh chung với anh ấy, nhưng anh ấy không thích bị chụp hình. Anh ấy còn thẳng thừng từ chối con. Con không dám chụp đâu…"

"Không sao, không cần chụp mặt, chỉ cần chụp bóng lưng hoặc tay thôi. Bà ấy quen thuộc con trai mình lắm, chắc chắn sẽ nhận ra."

"Thực ra dì ơi, con chưa từng đi suối nước nóng, nhưng nghe nói vì quyền riêng tư của khách, khách sạn không cho mang điện thoại vào khu vực suối nước nóng." Khương Lê tỉnh bơ bịa lý do.

Đặng Mạn Như ngẫm nghĩ, hỏi: "Khách sạn các con đã đặt chưa?"

“Kỳ tam thiếu nói anh ấy sẽ lo liệu." Khương Lê đánh trống lảng.

Đặng Mạn Như như có điều suy tư, tạm thời không nói gì thêm. Khương Lê cứ tưởng mình đã khéo léo từ chối thành công, tâm trạng cũng thoải mái hơn chút.

"Con đi dạo một lát." Cô nói, rồi ra ngoài.

Cô định đi xem con husky.

Có lẽ chủ nhân căn biệt thự đó chỉ về hôm trước rồi lại đi. Hôm nay chắc không có ai.

Đi mất mười phút, Khương Lê đến trước căn biệt thự. Trời hôm nay rất nóng, khác với những lần trước chỉ hơi ấm, lần này đi bộ cô còn đổ mồ hôi.

Đứng trước biệt thự, cô nhìn quanh, thất vọng phát hiện chẳng thấy bóng dáng con husky yêu dấu.

[Cục cưng của mẹ, huhu! Cục cưng ơi!]

[Không lẽ bị nhốt lại rồi? Hay chủ nhân nó thật sự về và cưng chiều nó đến mức nó quên luôn người mẹ hờ là mình đây?]

[Ôi, nếu thật vậy, thì nó là một con chó cặn bã! Y chang Kỳ tam thiếu! Không lẽ hai người là anh em sinh đôi? Ừm… nghe có lý đấy!]

Bỗng sau lưng vang lên tiếng xe. Khương Lê không để ý, định quay đi thì chiếc xe lại dừng ngay trước mặt cô.

Lúc đó cô mới nhận ra đó là chiếc Maybach quen thuộc.

Biển số xe, cũng rất quen.

Cửa sổ ghế sau từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng nhưng góc cạnh hoàn mỹ của người đàn ông.

"Anh ba?" Khương Lê hơi ngập ngừng.

Sao trùng hợp vậy, vừa nghĩ đến anh ta, anh ta đã xuất hiện.

Lạ thật, chẳng phải không cần mình đưa về à? Sao lại ở đây?

Kỳ Dung Liễm hơi nheo mắt, cánh tay rắn chắc đặt lên cửa sổ, giọng điềm tĩnh hỏi: "Khương Lê? Em đến đây làm gì?"

Cô thật thà đáp: "Xem chó."

Nghe thấy câu này, anh trầm mặc vài giây, hỏi lại: "Sao em biết anh ở đây?"

Chẳng lẽ là trợ lý Lưu nói?

Nhận ra sự nghi ngờ trong ánh mắt anh, trợ lý Lưu ngồi ở ghế trước liền vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, sợ chậm một giây là bản thân sẽ bị hiểu lầm.

Khương Lê im lặng mấy giây, rồi ngập ngừng chỉ vào biệt thự phía sau, hỏi lại: "Anh… ở đây thật à?"

"Có vấn đề gì sao?" Kỳ Dung Liễm lạnh nhạt đáp.

Anh nghĩ, Khương Lê ngày càng giỏi diễn kịch rồi.

-còn tiếp-